Nam Chính Đưa Tôi Cho Vai Ác Nuông Chiều, Sao Giờ Lại Hối Hận Rồi?

Chương 14

Trước Sau

break

Tuy nhiên giọng điệu của anh vẫn khá bình tĩnh, không hề lộ ra bất kỳ sự dao động nào:

“Vậy sao? Tôi còn tưởng là cô muốn trốn khỏi đây chứ."

"Anh nói gì thế? Em không hề trốn mà!"

Ngọc Tích nghe thấy sự nghi ngờ trong lời nói của anh thì liền xị mặt xuống.

Cô chẳng hề sợ hãi Hạ Việt Hoài, ngược lại còn giống như đang giận dỗi làm nũng.

Trước mắt nàng chỉ là một màu đen, nhưng nàng cảm nhận được Hạ Việt Hoài đột nhiên cúi xuống, tiến lại rất gần.

Thậm chí cô còn cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo toát ra từ người anh… Ngọc Tích liền giả vờ bị anh “dọa sợ”, thân thể loạn choạng như sắp ngã.

Một cánh tay mạnh mẽ kịp thời ôm lấy vòng eo mềm mại của cô, cánh môi vô tình lướt qua một vùng da lạnh buốt.

Hai người gần đến mức hơi thở giao hòa vào nhau. Sau khi được đỡ đứng thẳng dậy, cô chỉ nghe thấy anh trầm giọng nói một câu:

“Thôi bỏ đi, sao cũng được."

"Anh Hạ, ý anh là sao? Anh định đi ạ?"

Dù biết Hạ Việt Hoài sẽ không rời đi nhưng bàn tay của Ngọc Tích vẫn siết chặt lấy cổ tay của anh. Cách gọi từ "chồng" đổi thành "anh Hạ" nghe có vẻ xa cách nhưng thái độ lại hoàn toàn trái ngược – cô cực kỳ ỷ lại vào anh.

Hạ Việt Hoài là người có tính chiếm hữu cao, cô liền trao cho anh sự ỷ lại mà sâu thẳm trong tim anh khao khát nhất.

Dù anh có tỏ ra xa cách, nhưng cô là vợ danh chính ngôn thuận của anh, dù là liên hôn thì cũng là vợ chính thức.

Ngọc Tích bèn ôm chặt lấy Hạ Việt Hoài, bàn tay nắm lấy tay áo của anh, không hề cho anh cơ hội để rời đi.

Hạ Việt Hoài không trả lời câu hỏi của cô, nhưng cánh tay đang ôm eo cô lại càng siết chặt hơn – đó cũng chính là câu trả lời của anh.

Ngọc Tích cười thầm trong lòng, ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn tựa vào lòng anh.

Cô chớp chớp đôi mắt vô hồn, giả vờ ngây thơ hỏi:

“Đúng rồi anh Hạ, hình như vừa rồi anh làm rơi thứ gì đúng không ạ?"

Hạ Việt Hoài liếc nhìn bản thỏa thuận tiền hôn nhân vừa bị anh ném vào trong thùng rác:

“Không có gì."

Vừa dứt lời, Hạ Việt Hoài bèn cúi xuống bế bổng cô lên.

So với anh, Ngọc Tích nhỏ nhắn hơn rất nhiều. Cô yên lặng nằm trong vòng tay anh, dáng vẻ ngoan ngoãn và tràn đầy sự tin tưởng. Vạt váy buông xuống, đá quý đính trên bộ lễ phục lấp lánh như muôn vàn ánh sao đêm.

Ở phía xa, cấp dưới và vệ sĩ đang đứng chờ sẵn.

Vừa nhìn thấy cảnh này, ai nấy đều sững sờ không thôi.

Họ cứ ngỡ với phong cách làm việc của BOSS thì tiểu thư nhà họ Bạch này phải biết khó mà lui rồi chứ, sao hai người lại đột nhiên xuất hiện trong tư thế này?

Nhưng dù trong đầu có muôn vàn suy nghĩ lướt qua, cả đám chỉ lẳng lặng đi theo, không ai dám hó hé nửa lời.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc