Thấy đại phu lắc đầu thở dài, tim Ngọc Kiều cũng treo lên tận cổ họng, hỏi: "Sao rồi?"
Đại phu liếc nhìn Bùi Cương chỉ đang khẽ cau mày, trêu chọc: "Lão phu hành nghề y hơn hai mươi năm, lần đầu tiên thấy người bị thương nhiều thế này mà vẫn sống sót, càng chưa từng thấy ai bị thương thế này mà vẫn bình tĩnh được như vậy."
Nghe thì như khen ngợi nhưng giọng điệu trêu chọc quá rõ ràng.
"Rốt cuộc là thế nào, ông nói mau đi!" Tính Ngọc Kiều vốn nóng nảy, cuống lên rồi.
Vết roi trước đây của Bùi Cương, rồi cả vết thương do sói cắn ở Vân Tích Sơn đều do vị Hà đại phu này chữa trị. Bùi Cương cũng hiểu tính khí của ông ta đôi phần.
Hắn thản nhiên nói: "Hà đại phu, ông cứ nói thẳng đi."
Hà đại phu hừ một tiếng, lạnh lùng nói: "Cả người ngươi đầy thương tích thế này, nếu không điều dưỡng cho tốt, cho dù bây giờ Diêm Vương không đến bắt ngươi thì năm sáu năm nữa cũng sẽ đến bắt thôi, tuyệt đối không để ngươi sống quá ba mươi tuổi đâu!"
Nghe lời Hà đại phu, sắc mặt Ngọc Kiều lập tức trắng bệch không còn chút máu.
"Vậy... Vậy bây giờ điều dưỡng tốt thì có thể sống lâu hơn không?" Ngọc Kiều hoàn toàn không nhận ra giọng mình đang run rẩy.
Hà đại phu suy nghĩ một lát mới nói: "Được thì được, nhưng không thể thiếu dược liệu quý hiếm."
Lúc này Ngọc Kiều mới thở phào nhẹ nhõm đôi chút. Chỉ cần là vấn đề có thể giải quyết bằng tiền thì không tính là vấn đề lớn.
"Cần dùng dược liệu quý hiếm gì để điều dưỡng, Ngọc gia đều sẽ tìm cách kiếm được."
Hà đại phu gật đầu, sau đó xem lại vết thương của Bùi Cương một lần nữa, nói: "Vết đao chém nhìn thì đáng sợ nhưng may mà không sâu, chỉ có vết bầm tím trên ngực là nội thương, nghiêm trọng hơn chút, phải từ từ điều dưỡng. Lát nữa Ngọc tiểu thư phái người theo lão phu về, chỗ lão phu có vài phương thuốc tan máu bầm hoạt huyết."
Ngọc Kiều vội gật đầu rồi nhìn sang Phúc Toàn: "Lát nữa ngươi theo đại phu về."
Phúc Toàn đáp một tiếng "Vâng".
Xem xong vết thương mới, Hà đại phu lại nói: "Để lão phu xem vết thương do sói cắn trước kia của ngươi thế nào rồi."
Phúc Toàn đứng bên cạnh vội bước lên vén chăn, xắn ống quần Bùi Cương lên.
Nhìn thấy những vết sẹo đỏ sẫm loang lổ dù đã đóng vảy trên chân Bùi Cương, tim Ngọc Kiều thắt lại đau đớn.
Trong lòng càng thêm khó chịu, khó chịu đến mức gần như không thở nổi. Một lúc lâu sau, nàng nén giọng khàn khàn nói: "Ta ra ngoài một lát."
Nói rồi nàng cũng không nhìn Bùi Cương, rảo bước đi nhanh ra khỏi phòng.
Ngọc Kiều đi rồi, mấy tỳ nữ trong phòng cũng đi theo ra ngoài.
Hà đại phu nói với Phúc Toàn: "Ngươi cũng ra ngoài một lát, ta có vài lời muốn nói riêng với cô gia nhà các ngươi."
Phúc Toàn sững sờ, liếc nhìn Bùi Cương.
Bùi Cương gật đầu với hắn ta, Phúc Toàn mới lui ra ngoài.
Mọi người đi hết rồi, Hà đại phu nhìn Bùi Cương, thấm thía nói: "Thân thể ngươi quả thực cường tráng, nhưng bị thương đến tận gốc rễ rồi. Nếu muốn sau này có con nối dõi thì vết thương này của ngươi phải dưỡng cho thật tốt đấy."
Bùi Cương im lặng, khẽ cụp mắt. Hắn chưa từng nghĩ đến chuyện con cái, nhưng nghe người khác nhắc đến, trong lòng bỗng có cảm giác là lạ.
"Đa tạ đại phu nhắc nhở."
Hà đại phu xử lý vết thương cho Bùi Cương xong mới rời đi.
Ngọc Kiều đợi ngoài sân, thấy Hà đại phu từ trong phòng đi ra, vội bước tới hỏi: "Vết thương của hắn còn cần chú ý điều gì không?"
Hà đại phu ngẫm nghĩ rồi nói: "Nếu là người thường có vết thương lớn thế này chắc chắn sẽ phát sốt, nhưng nếu là hắn thì e là không đâu. Tuy vậy vẫn phải cẩn thận, cho hắn uống nhiều nước ấm, đừng làm việc nặng nhọc, vết thương cũng không được dính nước."
Ngọc Kiều gật đầu, thầm ghi nhớ những lời dặn dò của đại phu trong lòng.
Phúc Toàn thấy bọn họ vẫn đang nói chuyện, đoán chừng Hà đại phu chưa đi ngay được, bèn lén lút quay lại phòng.
Thấy cô gia nhà mình đang định xuống giường, Phúc Toàn vội ngăn lại: "Bùi cô gia, ngài cứ nằm đi."