Hồi lâu sau, Bùi Cương mới chịu buông ra. Kéo theo một sợi chỉ bạc mảnh, mờ ám lả lơi.
Ngọc Kiều như người chết đuối nửa ngày, cuối cùng cũng ngoi lên mặt nước, lập tức thở hổn hển. Đầu óc như sung huyết, choáng váng quay cuồng.
Tay Bùi Cương vẫn đặt trên cổ nàng, nóng hổi. Vừa nãy là khóc đến đỏ mặt, giờ lại là thẹn đến mức đầu ngón tay cũng ửng hồng.
Đôi mắt mở to tròn xoe: "Ngươi, ngươi..." Như bị cắn phải lưỡi, "ngươi" mãi mà chẳng nói nên lời.
Bùi Cương tựa trán vào trán nàng, thở dốc khe khẽ: "Tiểu thư cũng có vài phần thích nô tài, phải không?"
Lắng tai nghe kỹ, trong giọng nói dường như còn vương chút ý cười rất nhẹ.
Lúc này rồi mà hắn còn dùng giọng điệu đó gọi nàng là tiểu thư, lại tự xưng là nô tài, mang theo sự xấu hổ khó tả, mặt Ngọc Kiều càng nóng bừng hơn.
Lại nghe hắn nói nàng thích hắn, hơi thở chưa ổn định lại bị một luồng khí nghẹn ở cổ họng, không lên được, trực tiếp biến thành một tiếng "nấc".
Ngọc Kiều lại bắt đầu nấc cụt.
Lúc này, bên ngoài có tiếng bước chân truyền đến, giọng Bùi Cương khàn khàn: "Có người vào."
Ngọc Kiều nghe vậy, hai tay bất ngờ đẩy mạnh vào ngực hắn, hoảng loạn đứng dậy.
Vừa đứng lên, thấy Bùi Cương khẽ cau mày ôm ngực, Ngọc Kiều mới sực nhớ ra mình vừa đẩy mạnh vào vết thương trên ngực hắn.
Nhất thời căng thẳng, nàng vội hỏi: "Sao... Sao rồi?"
Bùi Cương lắc đầu: "Không sao."
Lúc này Thanh Cúc bưng nước bước vào phòng. Vừa vào đã phát hiện có gì đó không đúng, tiểu thư không chỉ mặt đỏ tai hồng, mà mắt cũng đỏ hoe, còn cô gia tương lai...
... Sao y phục lại xộc xệch thế kia?
Tuy trong lòng đầy thắc mắc nhưng nàng ta chẳng dám hỏi nửa lời. Đặt chậu nước xuống, vắt khô khăn mặt rồi dâng cho Bùi Cương.
Một lúc lâu sau, Phúc Toàn cũng xách nước nóng vào, thấy y phục trên người Bùi Cương xộc xệch, vội hỏi: "Cô gia, sao ngài lại tháo băng gạc ra, sao y phục cũng cởi ra thế kia?"
Đại phu còn chưa đến, cởi thế này có hơi nhanh quá không!
Nhưng nghĩ lại, hắn ta thấy có gì đó sai sai. Tay bị thương thế kia, cô gia tự tháo băng gạc kiểu gì, lại tự cởi y phục kiểu gì?
Ý nghĩ này vừa nảy ra đã bị Thanh Cúc đứng bên cạnh lén nhéo mạnh vào tay một cái.
Được Thanh Cúc ngầm nhắc nhở, lại nhìn thấy sắc mặt đỏ bừng của tiểu thư, dường như Phúc Toàn đã hiểu ra đôi chút. Hắn ta lập tức ngậm miệng, im lặng rót chén trà đã pha thêm nước lạnh, dâng cho cô gia tương lai.
Ngọc Kiều chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống ngay lập tức!
Bọn họ chắc chắn biết y phục của Bùi Cương là do nàng cởi rồi!
Nhưng chắc là không biết... Bùi Cương vừa hôn nàng đâu nhỉ?
Nghĩ đến đây, Ngọc Kiều lại nấc một tiếng, tim càng đập loạn xạ. Nụ hôn lần này rõ ràng kích thích hơn lần trước rất nhiều, nhưng Ngọc Kiều không hoảng hốt bỏ chạy, cũng không thấy Bùi Cương đáng sợ, chỉ thấy xấu hổ đến mức không còn mặt mũi gặp người.
Nghe tiếng Ngọc Kiều nấc cụt, Phúc Toàn nhớ lại lời Tang Tang từng nói, tiểu thư chỉ nấc cụt khi đặc biệt căng thẳng.
Nhưng Phúc Toàn vẫn không dám hỏi hay nói gì, chỉ ân cần bưng một chén trà ấm cho nàng.
Nhất thời, trong phòng có bốn người nhưng lại yên tĩnh đến lạ thường.
Ánh mắt Bùi Cương vẫn luôn dừng lại trên người Ngọc Kiều.
Rõ ràng và nóng bỏng.
Ngọc Kiều như ngồi trên đống lửa, không thể không để ý, muốn bỏ chạy nhưng lại lo lắng cho vết thương của Bùi Cương.
Cuối cùng sau gần nửa canh giờ, đại phu mới mồ hôi nhễ nhại chạy đến dưới sự thúc giục như đòi mạng của Tang Tang.
Chuẩn bị khám bệnh, ông ta liếc nhìn Ngọc Kiều đầy ẩn ý, dường như muốn nàng tránh mặt.
Vừa nãy cái gì Ngọc Kiều cũng thấy hết rồi, hơn nữa còn đang lo lắng thế này, cho dù phụ thân đến nàng cũng không đi!
Thấy đại phu lề mề, Ngọc Kiều bực bội nói: "Ông mau khám đi, hắn là phu quân tương lai của ta, không ngại đâu!"
Đại phu có chút không đồng tình, phu quân tương lai thì cũng đâu phải phu quân đã cưới hỏi đàng hoàng!
Nhưng nhìn dáng vẻ lo lắng của cô nương này, ông ta cũng không nói thêm gì nữa.
Ông ta ngồi xuống chiếc ghế Phúc Toàn kê bên giường, cau mày kiểm tra cánh tay bị rạch một đường dài bằng nửa khuỷu tay của Bùi Cương, lại nhìn vết bầm tím trên ngực, bất lực lắc đầu thở dài.