Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 38.3

Trước Sau

break

Bùi Cương lạnh nhạt nói: "Không đến mức bị thương liệt giường."

"Đây không phải vấn đề liệt hay không liệt, mà là muốn tiểu thư đau lòng nhiều hơn thì phải nằm, hài tử hay khóc nhè mới có kẹo ăn!"

Bùi Cương khẽ cau mày ngẫm nghĩ lời Phúc Toàn, rồi ngồi lại lên giường.

"Tiểu nhân sợ cô gia cứ như bây giờ, bỏ lỡ cơ hội khiến tiểu thư đau lòng nên mới quay lại dặn dò đấy." Phúc Toàn cũng thầm thấy may mắn vì mình đã quay lại.

Vị Bùi cô gia này trước mặt tiểu thư xưa nay có gì nói nấy, cũng chẳng giấu giếm tiểu thư điều gì, nói tóm lại là một lòng một dạ với tiểu thư. Nếu hắn ta không dặn dò thêm vài câu, e rằng lão gia muốn bế cháu còn xa lắm!

Phúc Toàn ra ngoài không lâu thì Ngọc Kiều mắt đỏ hoe bước vào. Tuy xấu hổ nhưng Ngọc Kiều lại rất không yên tâm, do dự hồi lâu mới bước vào.

Nhờ Thanh Cúc lanh lợi, sau khi chủ tử vào phòng, vội kéo Tang Tang và một tiểu tỷ muội khác lại, nói nhỏ: "Tiểu thư muốn ở riêng với cô gia, chúng ta đừng vào làm kỳ đà cản mũi." Thế nên mấy tỳ nữ đều đứng đợi bên ngoài.

Nhìn Bùi Cương sắc mặt tái nhợt ngồi trên giường, trong lòng Ngọc Kiều áy náy nhiều hơn là thẹn thùng, giọng hơi nghẹn ngào: "Đại phu nói mấy ngày nay ngươi tốt nhất nên ở trong phòng dưỡng thương, đừng ra ngoài..." Ngập ngừng một chút rồi nàng lại hỏi: "Vết thương của ngươi còn đau không?"

Vành tai nàng đỏ ửng nhưng trên mặt lại tràn đầy vẻ lo lắng.

Thấy nàng như vậy, Bùi Cương biết nàng không trách chuyện hắn vừa hôn nàng, hoặc có thể nói là nàng chỉ mải nghĩ đến vết thương của hắn, không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện khác.

Bùi Cương nhớ lại lúc bị thương ở Vân Tích Sơn, chỉ vì một chữ "đau" của hắn mà đêm đó Ngọc Kiều đã tìm đến. Nghĩ đến đây, hắn dường như đã hoàn toàn hiểu thấu câu "hài tử hay khóc nhè mới có kẹo ăn" của Phúc Toàn.

Hắn lập tức cau mày, ôm ngực với giọng điệu có chút khó chịu: "Hơi đau."

Nghe Bùi Cương nói đau, Ngọc Kiều vội vàng bước đến bên giường, cuống quýt nói: "Để ta xem..."

Vừa nói nàng vừa định vạch lớp y phục chưa chỉnh tề của hắn ra, tay vừa nắm lấy vạt áo đã bị hắn bất ngờ nắm chặt.

Ngọc Kiều giật mình: "Ngươi buông ta ra, còn có người khác ở đây!" Lúc định cởi áo nàng không nghĩ có người ngoài, giờ mới chợt sợ trong phòng có người khác.

Nàng dùng sức định rút tay ra nhưng hắn lại nắm rất chặt.

Bùi Cương trầm giọng nói: "Không có ai cả."

Ngọc Kiều nghe vậy, hoảng hốt quay đầu nhìn quanh... 

Người đâu rồi...?

Ngẩn người một lúc lâu mới quay đầu lại, Ngọc Kiều mặt đỏ tía tai trừng hắn: "Ngươi giả vờ à?"

Bùi Cương nắm tay Ngọc Kiều trong lòng bàn tay, đáp: "Không, là đau thật. Vừa nãy nói với nàng không đau là vì không muốn nàng lo lắng thôi."

"Vậy bây giờ thì sao?"

"Bây giờ, ta muốn Kiều Nhi đau lòng vì ta."

Nghe giọng nói trầm thấp của hắn, tim Ngọc Kiều khẽ run lên.

Ánh mắt Bùi Cương dần trở nên sâu thẳm, giọng điệu trầm ổn: "Thực sự gả cho ta không tốt sao?"

Ngọc Kiều cảm thấy hôm nay mình bị nấu chín mấy lần rồi, mặt đỏ lại càng thêm đỏ.

Sao trước đây nàng không phát hiện ra Bùi Cương có bản lĩnh khiến người ta đỏ mặt hết lần này đến lần khác thế nhỉ?

Môi Ngọc Kiều khẽ run lên. Trong lòng hoảng loạn vô cùng, nhưng để giả vờ bình tĩnh, nàng nhướng đuôi mắt, hất cằm lên, bày ra vẻ mạnh miệng như mọi khi.

Giọng nói run run: "Cho dù ta có gả, cũng sẽ không gả cho một kẻ có thể khiến ta thành góa phụ bất cứ lúc nào!"

Nghe vậy, khóe miệng Bùi Cương khẽ nhếch lên: "Vậy ta sẽ cố gắng sống thật lâu dài."


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc