Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 3.3

Trước Sau

break

Mùi máu tanh nồng hòa lẫn mùi thuốc thoang thoảng khiến nàng khó chịu. Một bên là ảnh hưởng từ giấc mơ, một bên là mùi vị gay mũi, nàng thực sự không chịu nổi nữa, bèn bịt mũi nói: "Ngươi tự bôi thuốc đi, ta đi trước."

Nói rồi, nàng chẳng thèm cầm đèn lồng, quay người đi thẳng.

Ngọc Kiều vừa quay lưng, không hề biết rằng mã nô phía sau cũng gần như đồng thời dừng động tác. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào bóng lưng người vừa rời đi.

Mãi đến khi bóng dáng ấy khuất hẳn trong màn đêm, hắn mới thu lại ánh nhìn, nhắm mắt, tham lam hít sâu một hơi.

Là một con mồi quanh năm phải liều mạng sống sót trong trường săn của giới quý tộc, hắn có thể dễ dàng nhận ra mùi hương thoang thoảng lẫn trong mùi máu tanh nồng nặc.

Mùi hương của nữ nhi.

Vừa rồi đúng là hắn đã hôn mê, nhưng đúng khoảnh khắc có người chạm vào, hắn đã tỉnh táo lại ngay lập tức.

...

Vì không mang đèn lồng, trên đường về phòng Ngọc Kiều lỡ đụng đầu vào cột, trán sưng lên một cục tím bầm, đau đến nhe răng trợn mắt.

Về đến phòng nằm lên giường, nàng trằn trọc mãi không ngủ được, cứ nhắm mắt là lại thấy cảnh xác chết ngổn ngang ở bãi tha ma, sợ đến mức mở mắt thao láo đến tận sáng.

Sáng sớm, khi Tang Tang cùng đám tỳ nữ vào hầu hạ Ngọc Kiều rửa mặt thay y phục, ai nấy đều giật mình khi thấy vết bầm tím trên trán và quầng thâm dưới mắt nàng.

Tang Tang thốt lên: "Tiểu thư, người làm sao vậy?"

Ngọc Kiều xua tay: "Đừng có làm quá lên, tối qua ta dậy ra tịnh phòng* đụng đầu thôi, đau quá nên không ngủ được."

(*) Nhà vệ sinh.

Nói rồi nàng đưa tay chạm vào vết bầm trên trán, đau đến mức hít hà một tiếng.

Tang Tang nhìn vết bầm trên trán chủ tử, thầm nghĩ chắc phải đau lắm mới mất ngủ cả đêm.

Nàng ấy vội nói: "Tiểu thư da thịt non mềm, va chạm chút là tím bầm mấy ngày mới tan, người rửa mặt trước đi, nô tỳ đi lấy thuốc mỡ cho người."

Nói rồi nàng ấy đi đến bàn trang điểm, mở ngăn kéo lấy ra một chiếc hũ nhỏ.

Đợi Ngọc Kiều rửa mặt xong, Tang Tang mở nắp hũ, một mùi hương thanh mát lập tức lan tỏa.

Ngọc Kiều liếc nhìn chiếc hũ nhỏ, hỏi: "Cái gì đây?"

Tang Tang vừa bôi thuốc cho nàng vừa đáp: "Đây là Mộc Phù Dung cao mà lão gia mới bỏ ra ngàn vàng mua về, hình như định bày bán ở phấn trang lâu, nghe nói trị vết bầm và sẹo cực tốt."

Ngọc Kiều nghe vậy, đăm chiêu nhìn hũ Mộc Phù Dung cao. Nàng thầm nghĩ nếu thực sự trị được sẹo, mấy hôm nữa tìm cớ ban cho tên mã nô kia một ít, để hắn xóa hết mấy vết roi đi, sau này dù có thành Hoài Nam Vương cũng không vì nhìn thấy sẹo mà nhớ lại quãng thời gian làm nô lệ chịu nhục này.

Nghĩ đến đây, Ngọc Kiều nói: "Ngươi chuẩn bị cho ta nhiều một chút, cứ cất đi đã."

"Vâng, lát nữa nô tỳ sẽ cho người lấy thêm từ kho." Tang Tang bôi thuốc xong thì chải đầu cho Ngọc Kiều.

"Phải rồi tiểu thư, lão gia cho người truyền lời về, nói khoảng ba ngày nữa là về đến nhà."

Nghe vậy, nàng cụp mắt, nhẩm tính thời gian phụ thân trở về trong mơ và hiện thực. Tính ra thì thời gian hoàn toàn trùng khớp.

Những chuyện trong mơ ứng nghiệm ngày càng nhiều, Ngọc Kiều càng cảm thấy bất an.

Đợi phụ thân về, phải tính xem làm thế nào để cảnh báo ông chuyện có kẻ muốn hãm hại.

Tỳ nữ búi cho Ngọc Kiều một kiểu tóc đơn giản, cài trâm ngọc mã não tua rua, sau đó thay một bộ váy đỏ nhẹ nhàng, phối với dung mạo kiều diễm của nàng, trông vô cùng rạng rỡ.

Trang điểm xong, Tang Tang nói: "Tiểu thư, đại sư siêu độ cho Đạp Liệt và Trục Tuyết đã đến rồi, khi nào thì bắt đầu tụng kinh siêu độ ạ?"

Ngọc Kiều nheo mắt suy nghĩ một chút rồi nói: "Lập linh đài ở sau núi, hỏa táng Đạp Liệt và Trục Tuyết xong rồi hãy để đại sư siêu độ."

Tang Tang lại hỏi: "Vậy kẻ hạ độc thì xử lý thế nào?"

Sắc mặt Ngọc Kiều trầm xuống, không chút nương tay: "Đánh một trận rồi giải lên quan phủ, nói hắn ta hạ độc hại ngựa, mưu toan hại tính mạng ta."

Hôm qua nàng suýt ngã ngựa, bao nhiêu người chứng kiến, cũng không tính là bịa đặt. Kẻ này tâm địa độc ác như vậy, để hắn ta nhởn nhơ bên ngoài, không biết chừng còn làm ra chuyện ác độc hơn, cứ để hắn ta ngồi tù mười mấy hai mươi năm cũng tốt.

Một lát sau, nàng lại dặn dò: "Phải rồi, ngươi cho người mời đại phu về xem cho tên mã nô kia, đừng để người ta chết."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc