Ngọc Kiều càng nghĩ càng thấy lạ, nếu ban ngày hắn nhận lỗi dứt khoát như bây giờ, ắt hẳn nàng cũng chẳng ra tay nặng đến thế.
Giờ bị đánh rồi mới thành khẩn nhận sai, chẳng lẽ là bị đánh cho sợ rồi sao? Tuy nhiên Ngọc Kiều lại cảm thấy ban ngày hắn như cố tình muốn bị đánh vậy.
Trong lúc nàng đang suy tính trăm đường, lại nghe mã nô hạ giọng nói: "Là nô tài trông coi ngựa không tốt, hại tiểu thư suýt bị thương, chịu phạt là đáng."
Ngọc Kiều nhíu mày. Vì nàng suýt bị thương nên hắn tự nguyện chịu phạt à?
Sao càng nói càng thấy khó hiểu thế này?
Đầu óc Ngọc Kiều có chút rối rắm. Nhưng hắn đã nói vậy, nàng cũng thuận nước đẩy thuyền, chẳng buồn đoán già đoán non ý tứ sâu xa làm gì.
Bất kể sau này hắn có trở thành Hoài Nam Vương hay không thì hiểu lầm này cứ giải quyết trước đã.
Nàng hắng giọng một cái, nói: "Từ xưa đến nay ta vẫn luôn thưởng phạt phân minh, do ngươi trông coi không tốt khiến Đạp Liệt và Trục Tuyết chết, ta cũng suýt bị thương, đánh ngươi một trận cũng là lẽ đương nhiên. Chuyện này coi như xí xóa, sau này ta sẽ không làm khó ngươi nữa. Còn vết thương trên người ngươi, sáng mai ta sẽ cho đại phu đến xem."
Đạp Liệt và Trục Tuyết là tên hai con ngựa Ngọc Kiều nuôi trước đó.
Nàng cũng không biết trong lòng tên mã nô này có thực sự không để bụng như lời hắn nói hay không, lỡ hắn ghi thù chờ ngày đáp trả thì sau này nàng biết khóc với ai đây!
Nghĩ kỹ lại, Ngọc Kiều thấy hiện giờ chỉ có thể thăm dò hắn từng bước một, rồi dần dần xóa bỏ oán hận của hắn đối với Ngọc gia và nàng.
Cẩn trọng từng bước mới là thượng sách.
Mục đích đã đạt được, Ngọc Kiều buông một câu "ta đi đây", sau đó xách đèn lồng quay người định đi, nhưng chợt nhớ ra hắn hình như chưa bôi thuốc, lỡ để lại di chứng gì, sau này mỗi lần tái phát lại nhớ đến chuyện nàng đánh hắn thì khổ.
Nghĩ vậy, Ngọc Kiều lại quay người, đặt đèn lồng xuống chỗ cũ.
Nàng hất cằm, khẩu xà tâm phật: "Ta không muốn mang tiếng giết người, ta phải nhìn ngươi bôi thuốc xong mới đi."
Nói xong, nàng cứ thế nhìn chằm chằm vào hắn.
Y phục màu xanh xám trên người mã nô đã bị máu nhuộm thành màu sẫm. Có lẽ do phơi nắng cả ngày, môi hắn khô nứt nẻ, da mặt đỏ gay đỏ gắt, bộ dạng này chẳng thấy tuấn tú chỗ nào, nhưng Ngọc Kiều đã từng thấy dáng vẻ oai phong lẫm liệt của hắn trong bộ hắc bào cưỡi ngựa trong mơ.
Vì đã từng thấy, nên nhìn bộ dạng hiện tại của hắn nàng cũng thấy không đến nỗi nào, chỉ là cần chỉnh trang lại một chút.
Trong lúc Ngọc Kiều đánh giá hắn, mã nô lại vô cùng khó hiểu vì sao hôm nay chủ tử lại làm những hành động kỳ quặc như vậy.
Tuy thắc mắc, song hắn vẫn cầm lọ kim sang dược ở đầu giường lên. Hắn mở nắp đặt sang bên cạnh, sau đó bắt đầu cởi chiếc áo dính chặt vào da thịt.
Ngọc Kiều nhìn hắn xé toạc lớp áo dính máu không chút ngập ngừng, nàng chỉ đứng nhìn thôi cũng thấy đau thay.
Cởi áo xong, hắn để lộ tấm lưng trần. Ngọc Kiều vốn đang thấy đau thay cho hắn, bỗng dưng hai má lại nóng bừng lên, nàng mím môi, ngượng ngùng quay mặt đi chỗ khác.
Gió đêm thổi vào từ cửa, nhưng Ngọc Kiều vẫn thấy nóng bức vô cùng, nóng đến mức lưng áo ướt đẫm mồ hôi.