Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 3.1: Cứng miệng - Mã nô nhận sai

Trước Sau

break

Chữ “muốn...” vừa thốt ra, suýt chút nữa Ngọc Kiều đã định cắn đứt lưỡi mình!

Không chỉ nàng ngớ người, mà ngay cả nam nhân đang nằm trên giường cũng sững sờ.

Ngọc Kiều bật dậy ngay lập tức, trừng mắt giận dữ quát: "To gan!"

Bị trêu ghẹo trắng trợn như vậy, nàng tức giận đến mức quên bẵng tên nô tài rách rưới trước mặt sau này sẽ có thân phận tôn quý nhường nào.

"Ngươi dám trêu ghẹo chủ tử!" Đã bao giờ có ai dám cợt nhả với nàng như thế chưa?

Chưa từng!

Điều hoang đường hơn cả là trong mơ, kẻ làm ra những hành vi cầm thú ấy là hắn, chứ đâu phải nàng!

Thế nên vừa rồi nàng mới lúng túng không biết làm sao.

Mã nô cụp mắt, nhưng chẳng hề có chút vẻ khúm núm, giọng nói vẫn trầm thấp như thường lệ: "Tiểu thư đêm khuya ghé thăm, cởi y phục của nô tài, nếu không phải muốn nô tài thì là ý gì?"

Nói rồi hắn chống tay lên ván giường định ngồi dậy, nhưng vừa cử động đã động đến vết thương trên người, máu lại bắt đầu rỉ ra.

Ngọc Kiều nhìn vết thương của hắn, trong mắt thoáng chút chột dạ.

Tuy nàng không trực tiếp trải qua quá trình đánh người, nhưng nếu tỉnh táo, Ngọc Kiều nghĩ bản thân cũng sẽ làm vậy thật.

Thứ nhất, tính nàng vốn kiêu ngạo. Thứ hai, hai con ngựa kia đã bầu bạn với nàng suốt năm năm, từ khi còn là ngựa con đến giờ, tình cảm tất nhiên sâu đậm. Cho nên khi nghĩ rằng ngựa bị hắn hại chết, nàng chắc chắn sẽ đánh.

Nhưng giờ đây, dù có đau lòng vì hai con ngựa đến mấy, nàng cũng phải cắn răng mà nhịn!

Thấy hắn ngồi dậy định xuống giường, máu từ vết thương rỉ ra càng nhiều, Ngọc Kiều vội quát khẽ: "Ngươi nằm yên đó!"

Động tác của mã nô khựng lại, rốt cuộc không đứng dậy nữa mà dựa lưng vào tường ngồi đó. Hắn cúi đầu, đáy mắt thoáng hiện vẻ khó hiểu.

Ngọc Kiều lén nhéo mạnh vào mu bàn tay mình, mượn cơn đau để trấn tĩnh lại, không thể cứ như nha đầu thôn quê chưa thấy sự đời thế này được, nàng hoảng loạn đến mức chẳng còn giống mình nữa rồi.

... Nhưng cái kết trong giấc mơ kia thực sự quá đáng sợ!

Trước đây nàng chưa từng để ý đến một mã nô còn chẳng biết tên này, nên không ngờ rằng dù chỉ còn nửa cái mạng, chỉ ngồi yên đó thôi hắn cũng toát ra khí thế bức người đến vậy.

Giờ thì Ngọc Kiều đã hiểu vì sao mình lại chọn trúng hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên ở chợ đen. Khí thế này, làm sao có thể là của một tên nô lệ tầm thường được?

Hít sâu một hơi, Ngọc Kiều khoanh tay trước ngực, cố tỏ ra bình tĩnh: "Ta đến đây tất nhiên không phải vì ngươi, mà là vì lưu luyến hai con ngựa đáng thương của ta, vô tình đi đến đây thôi. Vào trong cũng chỉ vì sợ bản thân lỡ tay giết người, nên mới xem thử ngươi sống chết thế nào."

"Tiểu thư cứ yên tâm, nếu nô tài không sống được, nô tài cũng nhất định sẽ không để tiểu thư mang tiếng giết người." Có lẽ vì cả ngày không uống nước, giọng hắn khàn đi thấy rõ.

Ngọc Kiều nghe vậy thì ngẩn ra, câu này nghe sao cứ thấy kỳ lạ thế?

Không rảnh để suy nghĩ ý tứ trong lời nói của hắn, nàng thầm thở hắt ra, để lấy thêm dũng khí, Ngọc Kiều cứng giọng giảng giải lý lẽ: "Ngựa của ta là do ngươi nuôi, chúng có bất trắc gì thì ngươi cũng không thể chối bỏ trách nhiệm, đúng không?"

Mã nô cúi đầu, Ngọc Kiều không nhìn rõ biểu cảm của hắn, nhưng vẫn thấy hắn gật đầu: "Hoàn toàn là lỗi của nô tài."

Nghe hai tiếng “nô tài” này, tim Ngọc Kiều lại “thịch” một cái. Để Hoài Nam Vương tôn quý trong tương lai tự xưng là nô tài trước mặt mình, nàng không khỏi có chút hoảng hốt. Nhưng thái độ nhận lỗi dứt khoát của hắn vẫn khiến nàng ngạc nhiên khó hiểu.

Nhớ lại trong mơ hắn im lặng chịu đòn, Tang Tang ban ngày cũng kể lại rằng trước khi bị đánh hắn không hề nói một lời nhận lỗi nào.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc