Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 2.3

Trước Sau

break

Dù khế ước bán thân của hắn nằm trong tay nàng, mạng sống của hắn do nàng nắm giữ, nhưng nàng chẳng hề muốn dính dáng đến án mạng chút nào!

Trong lòng cuống lên, nàng chẳng còn màng gì nữa, giơ tay định gõ cửa, nhưng tay vừa chạm vào thì cánh cửa đã kêu cót két một tiếng, hé ra một khe hở.

Tim Ngọc Kiều cũng “thịch” một cái. Do dự một chút, nàng vẫn xách đèn lồng đẩy cánh cửa cũ kỹ ra. Cửa vừa mở một nửa, mùi máu tanh nồng nặc lập tức ập vào mặt, khó ngửi đến mức nàng phải bịt mũi lại.

Chỉ chần chừ trong tích tắc, nàng vẫn bước chân vào căn phòng tối om. Ngọc Kiều chưa bao giờ hạ mình đến những nơi thế này, đây là lần đầu tiên nàng làm chuyện hoang đường là mò đến chỗ ở của một hạ nhân.

Ánh sáng đèn lồng không quá tỏ, chỉ miễn cưỡng soi rõ đồ vật gần người. Dù vậy, trong căn phòng lờ mờ, Ngọc Kiều vẫn lờ mờ cảm nhận được có người đang nằm phía trước.

Bước chân khựng lại, nàng thăm dò gọi bóng đen đang nằm co ro trên giường một tiếng: "Này?"

Nhưng bóng người trên giường không chút phản ứng, tưởng mình nói nhỏ quá, nàng bèn cao giọng gọi thêm lần nữa: "Này, ngươi... Không sao chứ?"

Không phải chết thật rồi chứ?

Trong lòng hoảng hốt, Ngọc Kiều xách đèn lồng vội vàng bước tới, đập vào mắt là chiếc giường rách nát dựng từ tấm phản cửa cũ kỹ, tên mã nô đang nằm nhắm nghiền mắt trên đó.

Mặt hắn đỏ bừng bất thường, ánh mắt nàng chuyển xuống những vết thương trên người hắn, tuy máu đã cầm nhưng trông vẫn vô cùng đáng sợ!

Thấy cảnh này, Ngọc Kiều giật mình thon thót, chẳng còn bận tâm đến mùi máu tanh nồng nặc, nàng nín thở căng thẳng đưa tay lên mũi hắn, cảm nhận được hơi thở yếu ớt mới thở phào nhẹ nhõm.

Vừa thở phào, khóe mắt nàng liếc thấy lọ thuốc trị thương bên cạnh. Ngọc Kiều khẽ nhíu mày, đặt đèn lồng xuống đất, cầm lọ thuốc mở ra xem mới phát hiện thuốc bên trong chưa hề được động đến.

Chẳng lẽ lúc thuốc đưa tới, chưa kịp bôi thì hắn đã hôn mê rồi?

Nhìn vết máu loang lổ trên y phục tên mã nô, Ngọc Kiều do dự một nhịp, cuối cùng vẫn ngồi xổm xuống định cởi áo ngắn của hắn ra.

Nào ngờ tay vừa chạm vào vạt áo, tên mã nô bỗng mở choàng mắt, hàn khí lạnh lẽo tức thì trào ra từ đáy mắt hắn.

Nhưng khi nhìn rõ người đến, luồng hàn khí ấy lập tức tan biến không còn dấu vết. Trong mắt hắn hiện lên vẻ kinh ngạc cùng một tia nóng rực khó phát hiện, buột miệng nói: "Tiểu thư nếu muốn nô tài, cứ nói thẳng là được."

Giọng nói trầm thấp mang theo chút khàn đặc. Chẳng biết sự khàn đặc này là do cả ngày không uống nước, hay vì nguyên do nào khác.

Ngọc Kiều ngẩng phắt đầu lên, bắt gặp đôi mắt đen láy dường như đang rực lửa.

Nhớ lại ánh mắt Hoài Nam Vương nhìn mình trong mơ cũng y hệt thế này, tim nàng đập nhanh dữ dội, cảm giác toàn thân như sắp bốc cháy, hơi thở cũng trở nên khó khăn. Nàng như bị cắn vào lưỡi, lắp bắp: "Nói bậy... Ta mới không, không..."

Ánh mắt tên mã nô khẽ nheo lại, trong bóng tối càng trở nên thâm sâu không thấy đáy, Ngọc Kiều chẳng hiểu sao lại chột dạ, buột miệng đổi lời: "Muốn..."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc