Nàng sợ song thân sẽ rời bỏ mình, sợ bản thân bị vấy bẩn, sợ phải chết, càng sợ bị vứt ở bãi tha ma không ai nhặt xác...
Nghĩ đến đây, Ngọc Kiều run lẩy bẩy. Nàng kiên quyết không thể để những chuyện này xảy ra, phải ngăn chặn ngay từ đầu!
Ngọc Kiều ngồi bật dậy, thầm hạ quyết tâm phải giúp Ngọc gia tránh khỏi tai kiếp bị hãm hại. Lúc này còn khoảng một năm nữa nàng mới mười sáu tuổi, thời gian để xoay chuyển tình thế chắc hẳn vẫn còn kịp.
Mà điều quan trọng nhất hiện giờ là... Tên mã nô mà nàng vô thức đánh đập hôm nay, sau này lại là một Vương gia thân phận tôn quý!
Cho dù tránh được sự hãm hại của kẻ khác, chưa biết chừng Hoài Nam Vương vẫn sẽ tiếp tục trả thù Ngọc gia, lại sỉ nhục nàng như trong giấc mơ!
Nghĩ đến đó, Ngọc Kiều càng cảm thấy toàn thân run rẩy.
Tuy gia thế nàng không tầm thường, nhưng cũng chưa tự cao đến mức dám so bì với hoàng thân quốc thích. So với những bậc quyền quý, tầng lớp thương nhân như họ chẳng là gì cả.
Nhưng bây giờ người cũng đã đánh rồi, tiếp theo phải làm sao đây?
Hay là giết người diệt khẩu... Nhỉ?
Ý nghĩ vừa lóe lên, Ngọc Kiều lập tức lắc đầu nguầy nguậy. Thứ nhất, tuy đôi lúc nàng điêu ngoa, thậm chí có phần ngang ngược, nhưng không có gan giết người. Thứ hai, vạn nhất giết không thành, sau này nàng chắc chắn sẽ bị trả thù đến mức chết không toàn thây!
Nhớ lại cảnh thi thể bị quạ rỉa trong mơ, cảm giác rợn tóc gáy lại lan từ đáy lòng ra khắp tứ chi, sợ đến phát hoảng.
Ngọc Kiều thấp thỏm lo âu, suy đi tính lại, tuy cảm thấy không đáng cho hai con ngựa, nhưng những chuyện xảy ra trong mơ lại càng đáng sợ hơn.
Kế sách hiện giờ chỉ có thể là giao hảo với tên mã nô trước khi hắn trở thành Hoài Nam Vương, biết đâu sau này hắn còn có thể trở thành chỗ dựa cho Ngọc gia.
Ngọc Kiều cũng không phải kẻ cố chấp chui vào ngõ cụt, nghĩ thông suốt rồi, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút, nàng quyết định đi xem thương thế của tên mã nô kia, xem liệu có thể xoa dịu mối thù này hay không.
Nàng xuống giường, khoác thêm y phục, dùng dây lụa buộc gọn mái tóc dài đang xõa tung rồi bước ra khỏi khuê phòng.
Đêm đã khuya, ngoại trừ hộ viện đi tuần tra, hạ nhân hầu như đã ngủ cả. Ngọc Kiều định gọi Tang Tang đang trực đêm ở phòng bên dậy, nhưng lại thấy nửa đêm đi xem vết thương cho một tên nô tài thì có vẻ không hợp lý, khéo Tang Tang lại tưởng nàng trúng tà, đợi phụ mẫu từ phủ tổ mẫu về biết chuyện, phụ thân lại phạt nàng mất.
Chỉ là đi một mình thì hơi sợ. Nếu là trước đây nàng chắc chắn chẳng sợ một tên mã nô, nhưng giờ nàng sợ hắn sẽ làm những chuyện như trong mơ!
Nghĩ vậy, nàng bèn quay lại phòng mang theo con dao găm vẫn thường cất giữ. Cầm dao ra khỏi cửa rồi nàng mới sực nhớ ra tên mã nô đã bị nàng đánh cho thừa sống thiếu chết, làm sao còn sức mà làm gì nàng nữa? Có lẽ nàng dùng một tay cũng đối phó được hắn.
Ngọc Kiều xách đèn lồng tránh né hộ viện tuần tra, đi đến chuồng ngựa ở hậu viện.
Ngọc Kiều biết chỗ ở của tên mã nô, quản sự từng nhắc với nàng rằng hắn không muốn ở chung phòng lớn với mọi người mà xin được ở lại chuồng ngựa.
Chuyện này cũng chẳng có gì to tát, nàng để quản sự tùy ý sắp xếp.
Sau đó chuồng ngựa được tên mã nô dọn dẹp rất sạch sẽ, không còn mùi hôi thối, Ngọc Kiều bèn bảo quản sự dọn căn phòng nhỏ chứa vật dụng nuôi ngựa cho hắn ở.
Giờ quay lại nơi đây, Ngọc Kiều nhớ đến hai con ngựa của mình, sống mũi lập tức cay cay.
Nàng hít sâu một hơi, nén nỗi buồn xuống, rón rén đi về phía căn phòng nhỏ cạnh chuồng ngựa. Càng đến gần, tim nàng đập càng nhanh, nhanh đến mức nàng gần như nghe rõ mồn một.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch...
Đứng trước cửa, Ngọc Kiều căng thẳng ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng.
Nếu tên mã nô này chết rồi, vậy chẳng phải chứng minh chuyện Hoài Nam Vương gì đó đều là giả sao?
Nhưng mà... Thế cũng có nghĩa là nàng thực sự đã giết người ư?
Hôm nay nàng hoàn toàn không nhớ mình đã đánh đập tên mã nô đó, nếu hắn chết thật thì nàng oan uổng quá!