Đang độ giữa hè, tiết trời oi bức vô cùng, chỉ khi màn đêm buông xuống mới có được vài phần mát mẻ.
Thời tiết thế này, cửa sổ trong phòng đều được chống lên để đón gió. Ngọc Kiều diện một bộ váy lụa đỏ rực rỡ ngồi dưới khung cửa, tâm thần bất định* cầm thìa khuấy bát yến sào trước mặt một cách lơ đãng.
(*) Trạng thái tâm lý không ổn định.
Đợi từ giữa trưa mãi đến tối mịt mới có tin tức truyền về.
Người trong phủ đã bắt được tên hạ nhân nuôi ngựa trước kia tại một sòng bạc ở Hoài Châu, sau khi dọa nạt một hồi, hắn ta mới chịu thừa nhận chính mình đã hạ độc.
Tên hạ nhân này vốn làm việc ở trường đua ngựa, nhờ tay nghề tốt nên được chiêu mộ vào Ngọc phủ. Nhưng vì bị Ngọc Kiều bắt gặp cảnh đánh mắng ngựa, hắn ta lập tức bị đuổi đi.
Trước đây khi còn nuôi ngựa, hắn ta thường bớt xén tiền mua thức ăn để kiếm chác. Từ khi bị đuổi, không còn tiền đánh bạc, hắn ta định lẻn vào trộm đồ, đáng tiếc phủ đệ canh phòng cẩn mật không vào được, cuối cùng sinh lòng oán hận. Biết rõ nguồn gốc và thời gian giao cỏ ngựa cho Ngọc phủ nên hắn ta đã lén bỏ thuốc vào trong đám thức ăn tinh chế đó.
Nghe xong chuyện này, Ngọc Kiều cứ mãi nặng trĩu tâm tư.
Điều này chứng tỏ những chuyện xảy ra trong mộng cảnh kia, sau này thực sự sẽ ứng nghiệm.
Tang Tang đốt hương đuổi muỗi trong phòng xong, ánh mắt mới dừng lại trên vị chủ tử đang ngồi bên cửa sổ, do dự một lát rồi lên tiếng: "Tiểu thư, tên mã nô ngoài sân đã bị trói cả buổi chiều rồi, nếu cứ trói như vậy nữa e là sẽ xảy ra án mạng mất."
Tang Tang hiểu rõ chủ tử nhà mình, tuy muốn trừng phạt tên mã nô kia nhưng cũng không đến mức muốn lấy mạng hắn.
Bàn tay đang khuấy yến sào của Ngọc Kiều khựng lại, lúc này mới chợt nhớ ra kẻ vẫn còn bị trói ở hậu viện.
Trong đầu nàng không sao xua đi được hình ảnh hắn trở thành Hoài Nam Vương và cả cảnh tượng bản thân chết rồi bị vứt xác ở bãi tha ma. Nàng vội vàng nói: "Cởi trói cho hắn, mang chút thuốc trị thương qua đó."
Ngọc Kiều tuy kiêu căng, nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là một cô nương vừa tròn mười lăm tuổi, không đến mức tàn độc hại người.
"Nô tỳ biết ngay là tiểu thư mềm lòng mà, nô tỳ đi ngay đây." Tang Tang cười tươi rói, sợ tên mã nô không chịu nổi nữa nên vội nhún người hành lễ rồi lui nhanh ra ngoài.
Nhìn Tang Tang rời đi, trong lòng Ngọc Kiều cũng thấp thỏm không yên.
Tuy không hiểu vì sao lại có giấc mộng hoang đường đến thế, nhưng chẳng cần xác nhận thêm nữa, Ngọc Kiều gần như chắc chắn những gì trong mơ đều là điềm báo tương lai.
Lòng dạ rối bời, lại thêm cơn hoảng sợ khiến mồ hôi lạnh toát ra đầy người, nàng cảm thấy khó chịu, bèn sai hạ nhân chuẩn bị nước nóng để tắm gội.
Ngâm mình trong bồn tắm rải đầy cánh hoa, trong đầu nàng lại tràn ngập hình ảnh mình và tên mã nô kia quấn lấy nhau trong thùng tắm, đôi má nóng bừng như bị lửa đốt.
Nàng nhắm mắt, ngụp cả người xuống nước, hy vọng có thể bình tĩnh lại, đừng nghĩ đến những cảnh tượng hoang đường đó nữa.
Tuy nhiên trong làn nước tĩnh lặng, hình ảnh ấy lại càng hiện lên rõ nét hơn!
Hắn gục đầu lên vai nàng, hơi thở dồn dập đứt quãng, ghé sát tai nàng thì thầm bằng chất giọng khàn đục: "Thân thể nàng làm bằng gì vậy, sao lại thơm, lại mềm đến thế..."
Dù ngày thường Ngọc Kiều có bạo dạn hơn các nữ tử khuê các khác, nhưng thế này thì cũng không chịu nổi!
Ngọc Kiều tuy gan lớn, nhưng nàng vẫn là một hoàng hoa khuê nữ chưa từng xem qua tranh xuân cung! Những hình ảnh chấn động như vậy, một cô nương mới cập kê như nàng làm sao chịu đựng được?
Mặc dù trước đây Ngọc Kiều không biết nam nữ thân mật thế nào, nhưng nhìn thấy những cảnh đó thì đã hiểu rõ mười mươi.
Nàng ngoi lên khỏi mặt nước, bọt nước lăn dài trên khuôn mặt kiều diễm, Ngọc Kiều thở hổn hển sờ lên đôi má nóng hầm hập như bị nướng trên lửa, lẩm bẩm: "Chắc chắn là ta trúng tà rồi, trúng tà rồi!"
Nghi ngờ mình thực sự bị trúng tà, nên tối đến khi đi ngủ, Ngọc Kiều sai người bày đầy các loại tượng Phật bằng vàng bạc đồng trong phòng, treo cả tranh vẽ chư Phật khắp nơi.
Nàng còn đeo một chuỗi tràng hạt, tay nắm chặt bùa bình an nằm trên giường.
Ngọc Kiều được nuông chiều mười mấy năm, mọi sóng gió đều có phụ mẫu che chắn, do đó chưa từng trải qua biến cố lớn nào. Mãi đến hôm nay bỗng nhiên mơ thấy tương lai, Ngọc Kiều thực sự sợ hãi.