Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 1.3

Trước Sau

break

Ngọc Kiều đang thở dốc bỗng cảm thấy có gì đó không ổn, nàng ngửi thấy mùi máu tanh nồng trong không khí.

Kinh hồn bạt vía nhìn quanh, nàng phát hiện mình đang đứng ở hậu viện trong phủ. Trước mặt nàng là một nam nhân bị trói và vừa bị đánh đập dã man.

Trên y phục của hắn chằng chịt những vết máu loang lổ, không đếm xuể có bao nhiêu vết roi, chỉ thấy bộ đồ màu xám đã sẫm lại nhiều chỗ, máu tươi từ từ rỉ ra từ vết thương.

Còn trong tay nàng dường như đang cầm thứ gì đó?

Ngọc Kiều vô thức cúi đầu nhìn tay trái, chỉ thấy bản thân đang nắm chặt một chiếc roi dài, đầu roi rũ xuống đất, những vệt máu dính trên đó nhuộm đỏ cả nền đá xanh.

Ngọc Kiều cứng đờ ngẩng đầu nhìn về phía trước. Nam nhân từng triền miên với nàng trong mộng cũng có những vết sẹo roi cũ ở trước ngực, trong khoảnh khắc, người trong mộng và người trước mặt chồng chéo lên nhau.

Nam nhân bị trói trên cọc gỗ, làn da đỏ ửng vì nắng gắt kia, chẳng phải chính là Hoài Nam Vương trong giấc mơ của nàng sao?

Ngọc Kiều cảm thấy tim đập loạn nhịp, cán roi trong tay cũng ướt đẫm mồ hôi từ lúc nào không hay.

Không biết do trời nóng hay do những cảnh tượng kiều diễm trong mơ, nàng cảm thấy toàn thân nóng ran như bị lửa đốt, bàn tay cầm roi càng nóng đến lạ thường. Nóng đến mức nàng vội vã vứt chiếc roi đi, quay người bỏ chạy thục mạng.

Chuyện này là sao?

Rõ ràng nàng ngã ngựa rồi hôn mê, tại sao lại đứng ở trong viện, tại sao lại diễn ra cảnh tượng y hệt trong mơ, hay là nàng vẫn chưa tỉnh mộng?

"Tiểu thư, tiểu thư người đi đâu vậy?"

Ngọc Kiều bước đi cực nhanh, tỳ nữ Tang Tang chỉ đành vừa gọi vừa đuổi theo.

Còn tên mã nô bị trói trên cọc gỗ, trên mặt ngoài mồ hôi tuôn rơi vì nóng bức, ánh mắt hắn thâm trầm, không chút biểu cảm, bình thản như thể những vết thương trên người là giả vậy.

Hắn khẽ ngẩng đầu, ánh mắt dõi theo bóng hình màu đỏ kia cho đến khi khuất dạng mới thu lại. Hắn cụp mắt xuống, sâu trong đôi mắt đen thâm trầm ấy dường như lóe lên một tia nóng rực.

Mãi đến khi rời xa hậu viện, Ngọc Kiều mới dừng bước, vịn vào cột thở dốc. Sợ mình vẫn đang mơ, nàng nhéo mạnh vào cánh tay, đau đến mức kêu lên một tiếng. 

Đau chân thực thế này, chắc chắn không phải trong mộng!

"Tiểu thư, rốt cuộc người làm sao vậy?" Tang Tang khó khăn lắm mới đuổi kịp.

Ngọc Kiều nghe tiếng lập tức quay lại nhìn nàng ấy, gấp gáp hỏi: "Ta ngã ngựa xong không phải đã bất tỉnh sao, tại sao lại ở hậu viện, tại sao lại cầm roi?"

Đây rõ ràng là cảnh tượng nàng thấy trong lúc hôn mê, sao tỉnh lại lại thành sự thật?

Tang Tang ngẩn ra, không hiểu gì đáp: "Tiểu thư người sao thế? Tiểu thư đúng là ngã ngựa, nhưng hộ vệ đã đỡ được người mà, người đâu có bị ngất đi."

Lời của Tang Tang khiến Ngọc Kiều chết lặng.

Giấc mộng kia vẫn vô cùng rõ nét. Nói là mơ, chi bằng nói giống như một đoạn ký ức thì đúng hơn.

Giấc mơ rất dài, dài đến mức Ngọc Kiều tưởng mình đã ngất đi rất lâu, vậy mà tỳ nữ thân cận lại bảo nàng không hề hôn mê!

Sắc mặt Ngọc Kiều vốn đã tái nhợt vì giấc mộng ban nãy, giờ nghe Tang Tang nói xong càng trắng bệch không chút huyết sắc.

Giấc mộng này quá đỗi hoang đường, Ngọc Kiều không thể không để tâm. Nàng rõ ràng không biết ngựa bị độc chết, cũng không sai người trói mã nô, càng nhớ rõ mình chưa hề ra tay đánh hắn, tất cả những chuyện này đều chỉ vừa xảy ra trong mơ.

Tại sao chuyện trong mơ lại biến thành sự thật?

Nghĩ đến đây, sống lưng Ngọc Kiều lạnh toát. Nỗi sợ hãi khi thấy mình bị vứt ở bãi tha ma trong mơ lại ập đến, khiến nàng run rẩy toàn thân.

Trực giác mách bảo nàng, giấc mơ quái dị này có liên hệ mật thiết với hiện thực. Muốn biết có thật hay không, có lẽ phải tìm manh mối từ những gì đã thấy trong mơ.

Ngọc Kiều nén sợ hãi, cố nhớ lại kỹ càng những chuyện xảy ra trong mơ, chính là những việc diễn ra sau khi đánh đập mã nô.

Thấy sắc mặt Ngọc Kiều trắng bệch đáng sợ, Tang Tang cuống lên: "Tiểu thư, người thấy khó chịu ở đâu sao? Nô tỳ đi mời đại phu ngay!"

Dường như nghĩ ra điều gì, Ngọc Kiều chợt ngước mắt lên, dặn dò: "Đừng vội tìm đại phu, ngươi cho người đi tìm kẻ trước đây chăm sóc Đạp Liệt và Trục Tuyết về ngay."

Tang Tang lo lắng: "Nhưng sắc mặt tiểu thư..."

Ngọc Kiều nói: "Không sao, ngươi mau đi sắp xếp đi."

Nhưng khi Tang Tang vừa quay đi, Ngọc Kiều gọi giật lại.

Nhìn Tang Tang, Ngọc Kiều ngập ngừng một hồi lâu mới hỏi: "Tên mã nô bị trói trong viện kia, tên là gì?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc