Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 1.2

Trước Sau

break

Nàng ở Hoài Nam Vương phủ tròn một năm, ban ngày hắn lạnh lùng như băng, đêm đến lại cuồng nhiệt như lửa, nóng bỏng như muốn thiêu đốt người ta mới chịu thôi. Suốt một năm đó, hắn luôn tìm đủ mọi cách để hành hạ nàng.

Sở dĩ Hoài Nam Vương làm những chuyện khó nói ấy với nàng, chắc chắn là để trả thù! Dù sao trong hai năm làm nô lệ, nàng không chỉ đánh đập mà còn gây khó dễ cho hắn, làm sao hắn không ghi hận cho được?

Nếu đổi lại là nàng, nàng cũng sẽ trả thù thật tàn khốc.

Tên mã nô đó là do Ngọc Kiều mua về năm mười bốn tuổi, khi lỡ chân lạc vào chợ đen Hoài Châu. Lúc ấy đúng dịp bán đấu giá nô lệ. Giữa đám đông, Ngọc Kiều liếc mắt đã chú ý đến kẻ cao lớn nhất, không phải vì thân hình vạm vỡ của hắn, mà bởi vì so với ánh mắt đờ đẫn khiếp nhược của những kẻ khác, ánh mắt hắn lại mang đầy dã tâm xâm lược.

Đôi mắt ấy không giống của một tên nô lệ tầm thường. Vì đôi mắt đó, Ngọc Kiều đã bỏ ra hai trăm lượng bạc mua hắn về. Khi ấy tiểu tư bên cạnh khuyên can, nói rằng mua đứt một hạ nhân bình thường chỉ tốn khoảng hai mươi lượng, bỏ ra hai trăm lượng cho một tên nô lệ thật không đáng.

Mua nô lệ ở chợ đen vốn là bị hét giá trên trời. Nhưng Ngọc Kiều chẳng bận tâm, nàng chỉ cảm thấy tên nô lệ này xứng đáng với cái giá hai trăm lượng.

Tuy thấy đáng giá nhưng việc mua hắn cũng chỉ là hứng thú nhất thời, đúng lúc kẻ nuôi ngựa trong phủ phạm lỗi bị đuổi đi, nàng tiện thể để tên nô lệ mới mua tiếp quản việc này.

Nào ngờ hắn nuôi chưa đầy một năm, hai con ngựa của nàng đồng loạt bị độc chết. Bất kể hung thủ là ai, tên mã nô kia cũng không thể chối bỏ trách nhiệm.

Hai con ngựa đó là bảo bối của Ngọc Kiều, nay chết cả rồi, sao nàng có thể không đau lòng, không phẫn nộ chứ?

Thế nên trong mơ, nàng giận dữ sai người trói mã nô phơi dưới nắng gắt, trút hết mọi bực tức lên người hắn, dùng roi đánh hắn đến da tróc thịt bong.

Sau này bắt được kẻ hạ độc, hóa ra là tên hạ nhân nuôi ngựa trước kia. Nhưng suy cho cùng mã nô tắc trách trong việc trông coi cũng là sự thật, nên từ đó về sau Ngọc Kiều luôn tìm cách gây khó dễ cho hắn.

Đến khi Ngọc gia bị hãm hại, gia sản bị tịch thu, hạ nhân trong phủ lần lượt bị bán đi, Ngọc Kiều cũng quên bẵng tên mã nô mà nàng còn chưa nhớ nổi danh tính này, mãi đến khi nàng bị Tổng binh Hoài Châu dâng cho Hoài Nam Vương mới gặp lại.

Ngọc Kiều trải qua một năm ngắn ngủi tại phủ Hoài Nam Vương. Một năm sau, Tích Đĩnh nổi loạn, triều đình phái Hoài Nam Vương đi dẹp loạn, Tổng binh Hoài Châu nhân cơ hội khởi binh tạo phản, đồng thời cướp nàng từ vương phủ về.

Lúc đó nàng đã biết tên Tổng binh chính là kẻ thù khiến gia đình nàng tan nát. Nàng muốn báo thù, nhưng đêm ấy con dao găm trong tay bị phát hiện, nàng bị đánh một trận thừa sống thiếu chết.

Dù vậy nàng nhất quyết không để hắn ta chạm vào người lần nữa. Cuối cùng không chịu nổi tủi nhục, nàng dùng một dải lụa trắng kết liễu đời mình.

Nhưng giấc mơ không dừng lại ở cái chết của nàng mà vẫn tiếp diễn. Nàng thấy thi thể mình bị vứt ở bãi tha ma, thấy cả lũ quạ đen đang rỉa xác.

Một luồng hơi lạnh rợn người lan tỏa từ đáy lòng ra khắp tứ chi, nàng tuyệt vọng muốn thoát khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này nhưng chạy thế nào cũng không thoát.

"Tiểu thư, tiểu thư?"

Bên tai chợt vang lên tiếng gọi của nha hoàn Tang Tang, Ngọc Kiều bừng tỉnh, đôi mắt mở to trừng trừng, thở hổn hển như người chết đuối vớ được cọc.

Hành động của Ngọc Kiều khiến đám hạ nhân bên cạnh đều ngẩn người.

Tang Tang hỏi: "Tiểu thư, người... Sao vậy?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc