Giữa tháng Tám, tiết trời oi ả. Cây cối xanh tươi rợp bóng, nơi mát mẻ nhất chẳng đâu bằng khu rừng già này. Một gã tiều phu trẻ tuổi gánh củi ra khỏi rừng, chợt thấy một mỹ nhân áo đỏ cưỡi bạch mã lướt qua. Bạch mã hồng y, đẹp đến mức khiến người ta kinh ngạc.
Gã tiều phu nhìn đến ngẩn ngơ, bỗng thốt lên lời si tâm vọng tưởng*: "Nếu cưới được tiên nữ này làm thê tử, dù ta giảm thọ mười năm cũng cam lòng."
(*) Mong muốn những điều quá mức, phi lý, không tương xứng với khả năng hoặc hoàn cảnh.
Lão tiều phu bên cạnh vỗ mạnh vào gáy hắn ta, tạt một gáo nước lạnh: "Đừng có cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, người ta là thiên kim Ngọc gia, ngươi không với tới được đâu."
Gã tiều phu trẻ sững sờ, kinh ngạc hỏi: "Chẳng lẽ là Ngọc gia giàu nhất Hoài Châu sao?"
"Chứ còn gì nữa, thiên kim Ngọc gia há lại là người ngươi có thể mơ tưởng sao?"
Ngọc gia là phú hộ đứng đầu Hoài Châu, nhờ Ngọc lão gia hay làm việc thiện nên danh tiếng rất tốt. Ông không có nhi tử, chỉ có một thiên kim tên là Ngọc Kiều. Nàng sinh ra đã có dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn, không thích nữ công gia chánh mà chỉ ham chơi đùa, tính tình yêu ghét phân minh, thích nhất là mặc y phục màu đỏ.
Ngọc Kiều hẹn với hảo hữu tụ họp ở tiểu trúc trong rừng, vốn không thích ngồi kiệu nên nàng cưỡi ngựa đi. Nào ngờ vào rừng chưa lâu, con ngựa bỗng dưng phát cuồng, hạ nhân muốn cản cũng không kịp, hất văng nàng xuống đất khiến nàng bất tỉnh nhân sự.
Trong cơn hôn mê, Ngọc Kiều đã có một giấc mộng kỳ lạ không thể tin được. Giấc mộng ấy dài đằng đẵng, đến mức nàng cảm tưởng mình đã ngủ vùi suốt một kiếp người.
Trong mơ, nàng vẫn là độc nữ của Ngọc gia. Mọi chuyện dường như tiếp diễn ngay sau khi nàng ngã ngựa. Nàng ngã xuống nhưng được hộ vệ đỡ lấy, không hề bị thương, cũng chẳng hề hôn mê.
Vừa về đến phủ, nàng lập tức sai người đánh đập tên nô lệ nuôi ngựa. Nguyên do là hai con ngựa nàng yêu quý nhất đều bị người ta độc chết, hắn là kẻ chăm sóc ngựa, dĩ nhiên khó mà chối bỏ được trách nhiệm.
Sau khi đánh đập mã nô, giấc mơ vẫn tiếp tục. Rõ ràng nàng vừa mới tuổi cập kê, vậy mà lại mơ thấy những chuyện xảy ra từ năm mười lăm đến mười chín tuổi.
Năm mười sáu tuổi, Ngọc gia bị kẻ gian hãm hại, gia sản bị người ngoài chiếm đoạt, phụ thân cũng vì thế mà bị tống giam vào ngục. Vì nóng lòng cứu phụ thân, nàng bị tên Tổng binh Hoài Châu bày mưu lừa gạt, cưỡng đoạt sự trong trắng.
Nào ngờ mất đi trinh tiết mà nàng vẫn không cứu được phụ thân, cuối cùng ông chết trong ngục, mẫu thân nàng vì thế mà khóc đến mù cả mắt rồi cũng qua đời hai năm sau đó. Nàng nếm trải đủ mọi tủi nhục mà sống tiếp, chỉ để tìm ra kẻ thù đã khiến gia đình nàng tan nát.
Sau đó, có một Hoài Nam Vương đến Hoài Châu. Tên Tổng binh kia muốn nịnh bợ quyền quý nên đã dâng tặng Ngọc Kiều cho Hoài Nam Vương.
Để sống sót báo thù cho phụ thân, trong mơ nàng đành phải thuận theo. Vốn định lấy lòng Hoài Nam Vương để mong ngày nào đó giải oan cho Ngọc gia, nhưng vào đêm được đưa vào phòng hắn, nàng mới nhìn rõ dung mạo người này.
Không ngờ Hoài Nam Vương lại chính là tên mã nô trong phủ Ngọc gia. Hơn nữa hắn còn từng bị nàng sai người đánh đập và sỉ nhục thậm tệ!
Những cảnh làm thiếp cho Tổng binh Hoài Châu trong mơ chỉ lướt qua rất nhanh, nhưng những hình ảnh bên cạnh Hoài Nam Vương lại rõ ràng đến đáng sợ, khiến một cô nương chưa xuất giá như nàng xem mà đỏ mặt tía tai, vừa thẹn vừa giận.
Nàng... Nàng vậy mà lại cùng Hoài Nam Vương, kẻ từng là nô tài kia, trần trụi quấn lấy nhau!
Khoảnh khắc ấy, dường như nàng cảm nhận được nhiệt độ nóng rực truyền từ cơ thể hắn, cùng tiếng thở dốc đứt quãng và cả hơi nóng phả vào bên tai.
Hoài Nam Vương rất cường tráng. Có lẽ vì chưa cưới vợ, hậu viện cũng không có nữ nhân nên chuyện chăn gối hắn đòi hỏi rất dữ dội, thành ra những cảnh tượng kiều diễm trong mơ ngày càng nhiều, hễ có mặt hắn là lại hiện lên những hình ảnh không dám nhìn thẳng kia.
Giấc mộng này dường như kéo dài vô tận.