Lo liệu xong xuôi pháp sự cho Đạp Liệt và Trục Tuyết, Ngọc Kiều về phòng, uống ngụm trà rồi hỏi Tang Tang: “Đã tìm đại phu xem cho tên mã nô kia chưa?”
Thấy tiểu thư đột nhiên hỏi thăm tên mã nô không quan trọng, Tang Tang thoáng sửng sốt: “Đại phu xem rồi, bảo thân thể hắn cường tráng, roi chỉ gây thương tích ngoài da chứ không tổn hại gân cốt, tịnh dưỡng bảy tám ngày là khỏi. Có điều nô tỳ thấy lạ lắm.”
Ngọc Kiều đang đặt chén xuống thì khựng lại, nhìn nàng ấy: “Lạ thế nào?”
Tang Tang nhíu mày ngẫm nghĩ rồi đáp: “Hứng trận roi như vậy, người thường phải nằm ít nhất một tháng, tên mã nô này lại chỉ cần bảy tám ngày. Hơn nữa hôm qua bị tiểu thư đánh, hắn không kêu một tiếng, ngay cả chân mày cũng không nhíu lại, cứ như không biết đau vậy.”
Vừa nói, Tang Tang vừa nhấc ấm, tiếp tục rót trà vào chén.
Ngọc Kiều hồi tưởng lại hình ảnh trong mộng. Rốt cuộc nàng cũng không phải người tự tay đánh, chỉ nhìn thoáng qua trong mơ, thế nên nhiều chi tiết nhỏ nàng cũng không để ý. Hiện tại Tang Tang nói vậy khiến nàng nhớ tới đêm qua lúc mã nô cởi áo bôi thuốc, dường như hắn cũng chẳng hề nhíu mày chút nào.
Chẳng lẽ hắn không biết đau sao?
Ngẫm nghĩ một chút, Ngọc Kiều phân tích: “Lúc ấy ta mua hắn về, nghe kẻ buôn người nói hắn xuất thân từ trường săn, ước chừng tránh được hai mươi lần săn giết, chắc hẳn cũng bị thương không ít, trận roi này đối với hắn mà nói phỏng chừng không tính là gì.”
Nói xong, nàng cầm chén trà lên nhấp một ngụm, tiếp tục: “Đem người sống làm con mồi, trải qua hai mươi lần săn giết, mỗi lần chỉ có thể sống sót một người, mà hắn chính là kẻ duy nhất còn lại.”
Ngọc Kiều nắm rất rõ lai lịch của mã nô.
Trước kia có vài vị đại quan quý nhân coi hạ nhân như cỏ rác, chỉ vì tìm niềm vui mà nuôi một đám nô lệ, thả bọn chúng vào trường săn để săn giết, tên mã nô này từng là con mồi bị nhốt trong đó để mua vui cho họ.
Sau đó trường săn bị niêm phong, hắn cùng những nô lệ đến từ các nơi khác bị đưa đến chợ đen bán đấu giá.
Nói đến đây, Ngọc Kiều mới sực nhớ ra vị Hoài Nam Vương tương lai kia không phải nô lệ bình thường.
Vì nàng không phải một tiểu thư khuê các khuôn phép nên sở thích và nỗi sợ đều khác người thường. Lúc đầu biết lai lịch mã nô nàng không hề sợ hãi, ngược lại còn thấy có chút thú vị, nhưng hiện tại đã biết hắn là Hoài Nam Vương tương lai không thể đắc tội, nàng mới thấy hoảng hốt.
Nghe chuyện đem người sống làm con mồi để săn giết, Tang Tang rùng mình: “Người kia nguy hiểm như vậy, lúc ấy vì sao tiểu thư còn muốn mua về?”
Ngọc Kiều không đáp, đầu ngón tay mân mê miệng chén, hồi lâu sau mới buồn bực nói: “Chắc là lúc ấy đầu óc ta có vấn đề.”
Nếu không phải đầu óc hỏng rồi, sao nàng lại rước cái của nợ này về chứ? Vừa nghĩ tới cảnh hắn trả thù mình trong mộng, nàng lại vừa thẹn vừa giận.
“Tiểu thư...” Tang Tang bất đắc dĩ gọi vị chủ tử chẳng có chút dáng vẻ tiểu thư khuê các, lại nghĩ đến tên mã nô âm trầm kia, trong lòng nàng ấy có chút sợ hãi, bèn đề nghị: “Vậy chi bằng tiểu thư nhân cơ hội này đem hắn bán đi thôi.”
Ngọc Kiều trấn tĩnh tâm tư, lặng lẽ nhìn Tang Tang đang đưa ra gợi ý. Chắc là nàng ấy muốn nàng bị trả thù tàn nhẫn hơn đây mà.
Tối qua dù đã nói rõ ràng, thế nhưng trong lòng hắn nghĩ thế nào thì ai biết được? Vì thế khi ân oán chưa hoàn toàn xóa bỏ, cũng chưa tạo ra chút tình nghĩa nào, sao nàng dám tống khứ hắn đi dễ như vậy chứ?
Có điều nàng phải làm sao để tạo ra chút tình nghĩa đây?
Nghĩ đi nghĩ lại, nàng lập tức có chủ ý.
Nàng bảo Tang Tang: “Hắn xuất thân từ trường săn, hẳn là thân thủ cũng không kém, chờ hắn dưỡng thương xong, để hắn làm hộ vệ tùy thân của ta đi.”