Nàng biết giữ hắn bên cạnh phải luôn cảnh giác, song làm vậy cũng có thể thỉnh thoảng ban ân, khiến hắn chịu ơn nàng. Không chừng sau này hắn sẽ nhớ kỹ ân tình mà giúp đỡ Ngọc gia, thế là Ngọc gia lại có thêm một chỗ dựa vững chắc.
Tang Tang không biết tính toán trong lòng chủ tử, chỉ bị lời nàng dọa sợ: “Tiểu... Tiểu thư đang nói đùa sao? Người kia nguy hiểm như vậy mà lại để hắn làm hộ vệ à?”
Ngọc Kiều lắc đầu, rất nghiêm túc nói: “Ta không hề nói đùa.”
Suy nghĩ một chút, nàng lại dặn dò thêm: “Ngoài ra, bảo phòng bếp làm chút canh tẩm bổ đưa qua, đừng làm quá lộ liễu.”
Tang Tang nhìn chủ tử nhà mình với vẻ mặt đầy lo lắng. Rõ ràng trước đó tiểu thư còn rất bình thường, không biết vì sao hai ngày nay lại để ý một tên nô lệ đến vậy?
Chẳng lẽ đêm qua chủ tử bị đập đầu, tiện thể hỏng luôn cả não rồi sao?
Liên tiếp mấy ngày, Ngọc Kiều đều bảo Tang Tang báo cáo tình hình mã nô, nàng cũng không đi tìm hắn nữa.
Một là đi tìm sẽ quá đường đột, hai là từ khi nhìn thấy những cảnh tượng chấn động trong mộng, nàng cảm thấy rất không tự nhiên trước mặt hắn, cần thêm vài ngày để bình tâm lại.
...
Ngày thứ ba, phụ mẫu Ngọc Kiều cũng từ Cẩm Châu trở về.
Thời gian trước thân thể ngoại tổ mẫu của nàng có chút không khỏe, Ngọc Lão gia đã đưa Ngọc Phu nhân cùng đi Cẩm Châu. Vì phải đi đường thủy mà Ngọc Kiều lại say sóng nên nàng không đi cùng.
Lần này trở về không chỉ có song thân, trong đoàn người đồng hành còn có vị hôn phu của nàng, Thẩm Hoành Kính.
Hôn sự này đã được định ra từ nhỏ, Thẩm Hoành Kính không chỉ là vị hôn phu mà còn là biểu ca của nàng.
Trước khi mơ thấy giấc mộng tương lai kia, Ngọc Kiều vẫn luôn rất hài lòng với vị hôn phu này, cũng nhận định biểu ca là lương nhân của mình.
Nghe nói trưa nay người sẽ đến, cho nên từ sáng sớm Tang Tang đã chải chuốt trang điểm cho chủ tử. Vẻ bận rộn tích cực của nàng ấy trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ bình tĩnh của Ngọc Kiều.
Tang Tang nhanh chóng nhận ra sự khác thường của chủ tử, bèn hỏi: “Dạo trước, lúc tiểu thư biết Kính thiếu gia sẽ cùng Lão gia trở về, người đã vui đến mức cả đêm không ngủ, sao hôm nay Kính thiếu gia sắp đến rồi, tiểu thư lại ủ rũ như vậy?”
Ngọc Kiều chỉ cảm thấy bất lực nằm bò ra bàn, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Trong mộng, nàng không chỉ nhìn thấy tương lai Ngọc gia và mã nô mà còn thấy cả tương lai của nàng và Thẩm Hoành Kính.
Thẩm Hoành Kính là người đọc sách, có lẽ đa số người đọc sách đều có một cỗ ngạo khí, cho nên từ nhỏ vẫn luôn là Ngọc Kiều vây quanh hắn ta, còn hắn ta thì lại hờ hững với nàng. Trước kia nàng không cảm thấy gì, nhưng hiện tại biến thành người ngoài cuộc nhìn lại, nàng cảm thấy thật không đáng cho chính mình.
Huống chi lần này Thẩm Hoành Kính tới Hoài Châu là để thương lượng chuyện từ hôn.
Trong mộng, hắn ta sớm đã có người trong lòng. Vì người đó, hắn ta đã dùng trăm phương ngàn kế, nào là ghét bỏ nàng, chê nàng kiêu căng, không đủ hiền thục nho nhã, sau đó càng không màng thanh danh của nàng mà quyết tâm giải trừ hôn ước.
Thật ra Ngọc Kiều có chút thích Thẩm Hoành Kính, nhưng vừa nghĩ tới tình cảm này của bản thân sẽ bị chà đạp như trong mộng, nàng cảm thấy khó chịu vô cùng.
Nghĩ đến đây, Ngọc Kiều chẳng còn chút hứng thú muốn gặp hắn ta.
Dù không muốn gặp, nhưng đến giờ Ngọ, Thẩm Hoành Kính vẫn cùng phụ mẫu Ngọc Kiều trở về.
Nhìn thoáng qua Thẩm Hoành Kính đang bước vào cửa, Ngọc Kiều không thể phủ nhận hắn ta quả thực có vẻ ngoài rất tốt. Một thân trường bào màu trắng, sạch sẽ chỉnh tề, trên người toát ra khí chất văn nhân nhã sĩ.
Nàng quyết định lờ đi hắn ta mà hướng về phía phụ thân mình, cười tươi rói gọi một tiếng: “Phụ thân!”
Sau đó nàng ôm lấy cánh tay mẫu thân, giọng điệu nũng nịu nói: “Mẫu thân, con nhớ người lắm, nếu hai người còn không trở lại, con sẽ đến tận Cẩm Châu tìm hai người đấy.”
Dáng vẻ của Ngọc Kiều được thừa hưởng từ Ngọc Phu nhân, đều là mỹ nhân kiều mị. Lại vì hậu trạch không có thiếp thất làm phiền lòng, Ngọc Phu nhân ăn mặc chi tiêu đều là cực tốt, do đó trông rất trẻ trung xinh đẹp.
Dù kiều mị nhưng cả người bà vẫn toát lên khí chất dịu dàng, đằm thắm.