Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 4.3

Trước Sau

break

Ngọc Phu nhân nghe lời ngon tiếng ngọt của nữ nhi thì bật cười, nhéo má nàng đầy cưng chiều: “Không ai quản con, ta thấy con vui vẻ lắm mà.”

“Đâu có, con nghe lời phụ thân, ở nhà rất an phận đấy ạ.”

Ngọc Lão gia nghe vậy, nhìn nàng đầy vẻ không tin: “Con mà an phận thì trời đổ mưa máu mất.”

Đối với thiên kim duy nhất này, phu thê Ngọc gia chưa bao giờ dùng tam tòng tứ đức để trói buộc. Ngọc Kiều không muốn học nữ công thì họ cũng không ép buộc, còn cảm thấy tính tình nữ nhi hoạt bát một chút cũng chẳng có gì không tốt.

Một nhà ba người nói cười vui vẻ đi vào chính sảnh, Thẩm Hoành Kính đi theo phía sau cảm thấy có chút không quen.

Trước kia vừa đến Hoài Châu, Ngọc Kiều biểu muội nhất định là người đầu tiên sáp lại gần, thế mà lần này ngay cả một tiếng chào hỏi cũng không có, khiến hắn ta cảm thấy có chút kinh ngạc.

Vào chính sảnh, dường như Ngọc Phu nhân mới nhớ tới Thẩm Hoành Kính, bà nhắc nhở Ngọc Kiều: “Kính biểu ca của con cũng tới đấy.”

Ngọc Kiều nghe vậy mới quay đầu nhìn về phía Thẩm Hoành Kính trắng trẻo tuấn dật, nụ cười của nàng nhạt đi, tâm trạng vô cùng phức tạp gọi một tiếng: “Kính biểu ca.”

Trước kia mỗi khi Ngọc Kiều gọi “Kính biểu ca” đều mỉm cười, hiện tại lại trông có vẻ rất xa cách.

Thấy vậy, phu thê Ngọc gia đều cảm thấy có chút không đúng.

Thẩm Hoành Kính trong lòng thấy lạ nhưng cũng không để ý lắm, hắn ta chỉ “ừ” một tiếng rồi xoay người nhận lấy chiếc hộp gấm từ tay tiểu tư phía sau.

Sau đó hắn ta tiến lên vài bước, dùng hai tay đưa hộp gấm cho Ngọc Kiều: “Đây là quà ta chuẩn bị cho Ngọc Kiều biểu muội.”

Nàng rũ mắt nhìn chiếc hộp gấm. Trong mộng cũng có cảnh này, bên trong hộp là một chiếc bạch ngọc trác*.
(*) Bạch ngọc trác là vòng tay bằng ngọc trắng.

Nàng vẫn phối hợp cười cười, nhận lấy hộp gấm: “Ngọc Kiều cảm ơn biểu ca.”

Ngọc Phu nhân cười nói: “Đây là Hoành Kính đặc biệt chọn cho con lúc ở Cẩm Châu đấy, con mau mở ra xem đi.”

Ngọc Kiều thầm hy vọng bên trong không phải là bạch ngọc trác, nhưng khi mở ra thì đành thất vọng.

Quả nhiên là bạch ngọc trác.

Trong mộng, Ngọc Kiều đã vui sướng rất lâu vì món quà này, nhưng giờ đây nàng lại chẳng thể nào vui nổi.

“Ta còn chuẩn bị quà cho biểu đệ biểu muội nhà Nhị thúc, lát nữa Ngọc Kiều biểu muội có thể cùng ta qua đó không?”

Ngọc Kiều có một người Nhị thúc cùng cha khác mẹ với phụ thân nàng, là do vợ kế sinh ra. Phủ đệ của Ngọc Nhị gia nằm ngay sát vách Ngọc phủ, chỉ cách một bức tường.

Ngọc Kiều cúi đầu nhìn chiếc vòng ngọc trong hộp hồi lâu, cuối cùng vẫn không để lộ cảm xúc quá rõ ràng. Nàng ngẩng đầu cười với hắn ta: “Tất nhiên là được rồi.”

Ngọc Kiều trò chuyện với phụ mẫu một lúc, thấy mẫu thân có chút mệt mỏi nên không tiếp tục quấn lấy nữa, cùng Thẩm Hoành Kính rời khỏi phòng khách.

Vì trước kia mỗi khi Thẩm Hoành Kính tới Hoài Châu đều ở cạnh viện của Ngọc Kiều, nên lần này cũng không sắp xếp chỗ ở khác.

Nếu là trước đây, nhất định nàng sẽ có chuyện nói không dứt, nhưng hiện tại cả hai lại im lặng sóng vai mà đi.

Có lẽ Thẩm Hoành Kính cũng đang mong gặp người khác nên hắn ta chẳng để ý đến sự thay đổi này của Ngọc Kiều.

Sắp về đến Xích Ngọc Tiểu Uyển, Ngọc Kiều mắt tinh, dù cách một cái ao nhưng vẫn nhận ra ngay người đang đứng bên ngoài viện của mình. Đó chẳng phải là tên mã nô kia sao? Theo lý mà nói hắn cần dưỡng thương bảy tám ngày cơ mà?

Dường như cảm nhận được gì đó, tên mã nô vốn đang đứng nghiêng người bỗng quay lại nhìn về phía Ngọc Kiều.

Chỉ là một cái nhìn từ xa, dù không thấy rõ biểu cảm, nàng vẫn cảm nhận được một luồng áp bức từ phía đối diện truyền tới. Cảm giác tê dại chạy dọc từ xương sống lên khiến nàng hoảng hốt một cách khó hiểu.

Chỉ một thoáng, tên mã nô đã cúi đầu trước Ngọc Kiều, trông có vẻ rất cung kính.

“Ngọc Kiều biểu muội, Ngọc Kiều biểu muội?”

Thẩm Hoành Kính gọi liền hai tiếng, Ngọc Kiều mới sực tỉnh, ánh mắt có chút thất thần nhìn hắn ta: “Biểu ca, huynh vừa nói gì thế?”

Thẩm Hoành Kính nói: “Ta nói nửa canh giờ sau sẽ tới tìm Ngọc Kiều biểu muội, rồi cùng đi bái phỏng Nhị thúc.”

Trong lòng nàng chỉ thắc mắc tại sao tên mã nô lại ở ngoài viện của mình, nên cũng chẳng để tâm hắn ta nói gì, chỉ lơ đãng gật đầu đáp: “Được.”

Thẩm Hoành Kính đi rồi, Ngọc Kiều dẫn theo Tang Tang, chậm rãi đi về phía sân viện.

Nàng hạ thấp giọng hỏi Tang Tang phía sau: “Chẳng phải ta đã dặn ngươi bảo hắn dưỡng thương cho tốt trước sao?”

Tang Tang cũng không hiểu, đáp: “Nô tỳ quả thực đã nói với hắn rồi, còn tại sao hắn lại ở đây thì nô tỳ cũng không rõ.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc