Một đoạn đường ngắn ngủi mà Ngọc Kiều đi mãi mới tới.
Ban đầu nàng định nhân lúc mã nô dưỡng thương để chuẩn bị tâm lý, ép bản thân chấp nhận việc giấc mộng hoang đường kia sẽ thành sự thật.
Hơn nữa nàng còn phải chấp nhận sự thật rằng tên mã nô nàng chưa từng liếc mắt nhìn đó sau này sẽ tôn quý vô cùng, đồng thời cũng phải thay đổi thái độ với hắn.
Hít sâu một hơi, nàng khẽ nâng cằm để bản thân trông có vẻ bình tĩnh.
Lúc Ngọc Kiều đến trước mặt tên mã nô, hắn cung kính khom lưng cúi đầu hành lễ với nàng: “Nô tài gặp qua tiểu thư.”
Sau khi biết người tự xưng là nô tài trước mặt mình sau này sẽ là một nhân vật phi thường, mỗi khi Ngọc Kiều nghe hắn tự xưng “nô tài”, nàng luôn cảm thấy sau gáy có chút lạnh lẽo.
Trước kia Ngọc Kiều chưa từng chú ý tới giọng nói của hắn, giờ nghe kỹ mới thấy trầm thấp vô cùng. Hơn nữa ngữ khí kia chẳng hề có chút hèn mọn nào, hắn là người đầu tiên khiến Ngọc Kiều cảm thấy có thể nghe từ “nô tài” giống như từ “ta”.
“Sao ngươi lại ở đây?” Ngọc Kiều liếc nhìn hắn, tim đập nhanh, thầm nhủ tuyệt đối không được tỏ ra sợ hãi trước mặt hắn.
“Tiểu thư bảo nô tài dưỡng thương xong thì đến làm hộ vệ, hiện tại nô tài đã khỏi nên qua đây.”
Ngọc Kiều sững sờ. Mới mấy ngày mà hắn đã dưỡng lành vết thương da tróc thịt bong kia rồi sao?
Hay là hắn sợ nàng tiếp tục trừng phạt nên mới nén đau mà đến?
Ngọc Kiều nghĩ đến khả năng này bèn nói: “Cái chết của Đạp Liệt và Trục Tuyết đúng là ngươi có trách nhiệm, nhưng ta đã phạt rồi thì sẽ không truy cứu nữa. Ta cho phép ngươi nghỉ ngơi năm ngày rồi hãy đến trực.”
Mã nô vẫn cúi đầu rũ mắt, trầm ổn đáp: “Vết thương đã không còn đáng ngại.”
Ngày thường Ngọc Kiều vốn không phải người dễ thương lượng. Dù nàng có kiêng kị hắn, nhưng tác phong cường thế đã quen, không phải muốn sửa là sửa được ngay. Nàng cứng rắn nói: “Ta đã nói năm ngày sau là năm ngày sau, ngươi cứ về đợi đi.”
Dứt lời, nàng đi lướt qua hắn vào trong viện. Chợt nhớ ra điều gì, nàng dừng bước, quay lại nhìn người nam nhân vẫn đang đứng bên ngoài.
Nàng hỏi: “Trước khi tới Ngọc phủ, ngươi có tên không?”
Trước đó Ngọc Kiều từng hỏi Tang Tang về tên của mã nô, nhưng nàng ấy không biết. Sau đó Tang Tang đi hỏi thăm mới phát hiện những người khác cũng chẳng ai hay.
Từ khi tên mã nô này vào phủ đến nay, suốt một năm hắn đều độc lai độc vãng, ngoài hai con ngựa ra thì chẳng thấy hắn thân cận với ai. Có lẽ lúc vào phủ hắn từng nói tên với quản sự, nhưng đã một năm trôi qua, quản sự cũng chỉ gọi là mã nô, sớm đã quên mất tên hắn.
Nam nhân cụp mắt đáp: “Bát Thập Thất.”
Ngọc Kiều ngẩn ra: “Bát Thập Thất?”
Giọng hắn vẫn trầm thấp, bình thản: “Số hiệu nô lệ ở trường săn.”
“Tên trước khi vào trường săn thì sao?”
Nam nhân lắc đầu: “Không nhớ nữa.”
Ngọc Kiều ngẩn người. Hắn không nhớ chuyện trước kia sao? Chẳng lẽ là quý công tử nhà quan nào gặp nạn?
Vương gia khác họ xưa nay đều là cha truyền con nối. Mấy ngày trước Ngọc Kiều đã cho người điều tra xem trong triều có ai là Hoài Nam Vương không, nhưng tiếc là không có vị Vương gia khác họ nào như vậy. Về tên mã nô ngay cả tên cũng không có này, rốt cuộc thân thế hắn ra sao, không thể nào kiểm chứng được.
Điều duy nhất nàng biết hiện giờ là hai năm sau hắn sẽ trở thành Hoài Nam Vương, đất phong ở Hoài Châu, còn lại thì hoàn toàn mù tịt.
Im lặng một hồi, Ngọc Kiều ngẫm nghĩ rồi nói: “Đã vậy thì đặt một cái tên khác, gọi là...”
Nhất thời Ngọc Kiều cũng không biết đặt tên gì cho hay. Ngẫm nghĩ một chút, nàng nhớ hạ nhân trong phủ không gọi là Phúc Đông thì cũng là Phúc Toàn, nếu đặt theo kiểu đó thì có thể gọi là Phúc Vượng.
Nhưng cái tên Phúc Vượng này chẳng hợp với hắn chút nào. Dù sao sau này hắn cũng là Vương gia, nếu bị nàng đặt bừa cho cái tên quê mùa như vậy, e rằng hắn sẽ nghĩ nàng cố ý sỉ nhục hắn.
“Tang Tang, ngươi nghĩ cho hắn một cái tên đi.” Nghĩ không ra tên hay, nàng dứt khoát giao nhiệm vụ này cho Tang Tang.
Bất ngờ bị gọi tên, Tang Tang ngơ ngác, một lúc sau mới nhỏ giọng gợi ý: “Hay gọi hắn là Lai Phúc?”
Ngọc Kiều: “...”
Tưởng là đặt tên cho chó con chắc? Còn không bằng để nàng tự nghĩ!
Ánh mắt Ngọc Kiều dừng lại trên nam nhân cao lớn hơn mình rất nhiều. Nàng cố nhớ xem trong mộng có nghe thấy tên hắn không, nhưng vừa hồi tưởng, khuôn mặt kiều diễm đã đỏ bừng.
Những giấc mộng liên quan đến hắn, khắc sâu nhất lại là những cảnh tượng khiến người ta xấu hổ.
Hình như có lần trong giấc mộng xấu hổ đó, hắn ép nàng gọi cái gì mà “Giang”. Càng nghĩ sâu, mặt Ngọc Kiều càng đỏ lựng, hơi thở cũng trở nên dồn dập, nên nàng lập tức ngừng lại.
“Về sau ngươi tên là Bùi Cương*.” Nàng lấy từ đồng âm với “Giang” trong trí nhớ, lại tùy tiện chọn một họ thuận miệng, coi như đặt xong tên.
(*) Từ “Cương” và “Giang” trong tiếng Trung đồng âm, đều đọc là “jiāng”.
Sau khi đặt tên cho hắn, vì cảm thấy cả người nóng ran, Ngọc Kiều không nói thêm lời nào, quay người bỏ đi ngay. Nàng đi rất nhanh, như thể phía sau có thú dữ đuổi theo.
Nam nhân nghe thấy hai chữ “Bùi Cương” thì thoáng sững sờ.
Một lúc sau, khóe môi hắn khẽ nhếch lên, thì thầm hai chữ “Bùi Cương”, nhỏ đến mức không ai nghe thấy.
Dường như hắn rất hài lòng với cái tên này.