Bùi Cương không có ký ức trước năm mười ba mười bốn tuổi, chính xác hơn là hắn cũng chẳng biết khi đó mình bao nhiêu tuổi. Hắn không biết phụ mẫu mình là ai, càng không biết bản thân là ai, từ khi có ký ức, hắn đã được gọi là Bát Thập Thất.
Là nô lệ thứ tám mươi bảy được mua vào trường săn.
Lần đầu tiên bị coi như con mồi để săn giết cũng vào năm đó. Trải qua nỗi tuyệt vọng nơi vực sâu không đáy, lại nhiều lần suýt bước qua quỷ môn quan, hắn chỉ còn lại một khát vọng duy nhất là được sống.
Cuộc sống như vậy kéo dài mười năm, ngoài hắn ra, không một ai có thể chịu đựng nổi mười năm tra tấn không hồi kết ấy. Những người đó hoặc bị giết trong lúc đi săn, hoặc bị nhốt trong trường săn tự tàn sát lẫn nhau, chết để mua vui cho đám quyền quý.
Có người phát điên trong sự tra tấn vô tận, cũng có người tự sát trong tuyệt vọng. Nhưng Bùi Cương lại có khát vọng sống mãnh liệt.
Có lẽ vì không có ký ức nên hắn càng khao khát muốn biết bản thân rốt cuộc là ai, càng muốn thoát khỏi trường săn để nhìn xem thế giới bên ngoài ra sao. Cũng có lẽ vì mang hai ý niệm này đã chống đỡ cho hắn vượt qua mười năm đằng đẵng, trở thành lý do hắn bắt buộc phải sống tiếp.
Mười năm này hắn bị thương vô số lần, đến mức tê liệt với "đau đớn", trong trường săn, ngay cả khi ngủ hắn cũng chưa từng thả lỏng, chưa từng kết giao với ai, càng không tin tưởng bất kỳ ai.
Sau này hôn quân vô đạo bị lật đổ, tân đế đăng cơ, mạnh tay cải cách những tệ nạn triều trước để lại, đồng thời ra lệnh đóng cửa toàn bộ các trường săn trên khắp Đại Khải, nơi nô lệ bị săn giết như con mồi.
Nhờ vậy Bùi Cương mới có thể rời khỏi cái lồng giam đã nhốt hắn suốt mười năm trời.
Bùi Cương hoàn toàn không biết gì về thế giới bên ngoài trường săn. Cũng chính vì thế, khi bị bán lần thứ hai, hắn mới gặp được nữ tử đẹp nhất đời mình, nàng cười nói rạng rỡ dưới ánh đèn hoa lệ của chợ đêm, chói lọi đến mức đoạt đi mọi ánh nhìn.
Nụ cười ấy hoàn toàn khác biệt với mười năm tăm tối của hắn, thuần khiết như chưa từng vương chút phiền muộn nào.
Chỉ một cái nhìn, Bùi Cương đã nảy sinh dục vọng chiếm hữu vô cùng mãnh liệt.
“Tiểu thư, người làm sao vậy?” Tang Tang đuổi theo, thở hổn hển hỏi chủ tử.
Nàng ấy cảm thấy chủ tử từ ngày Đạp Liệt và Trục Tuyết bị độc chết đã trở nên kỳ lạ. Bỗng nhiên lại để ý đến một tên mã nô mà ngày thường chẳng thèm liếc mắt, vừa rồi còn đích thân đặt tên cho hắn nữa chứ!
Ngoài việc để ý đến mã nô, chủ tử còn thường xuyên ngẩn người. Ngẩn người lâu, chẳng biết nghĩ đến cái gì mà mặt mũi thỉnh thoảng lại đỏ bừng như thoa son.
Đã đi xa khỏi cổng viện, Ngọc Kiều khẽ thở hắt ra, bước chân mới chậm lại.
“Ta thấy bên ngoài nắng quá nên đi nhanh chút thôi.” Da mặt nàng có dày đến mấy cũng không thể kể ra những chuyện hoang đường trong mộng được.
Về phòng, Tang Tang đi theo sau nhắc nhở: “Mấy ngày nay tiểu thư có phải để ý đến tên mã nô kia quá rồi không?”
Ngọc Kiều ngồi xuống. Trời nóng bức, nàng cầm chiếc quạt tròn bên cạnh khẽ phe phẩy, tâm tư cũng xoay chuyển.
Nàng cũng thấy gần đây bản thân quả thực bị hắn ảnh hưởng quá nhiều. Trong lòng luôn tự nhủ phải bình tĩnh, nhưng cứ nhìn thấy hắn là những hình ảnh sắc dục kia lại như mọc chân chạy vào đầu nàng.
Nàng là một cô nương chưa xuất giá, trong đầu toàn những hình ảnh không dám nhìn thẳng, quan trọng hơn là nam nhân trong đó lại đang đứng ngay trước mặt, bảo nàng làm sao mà bình tĩnh cho được?
Nói cho cùng vẫn là do da mặt nàng mỏng, nhưng làm thế nào để luyện cho da mặt dày lên đây?
Vắt óc suy nghĩ, một lúc lâu sau nàng đành buông xuôi. Bởi vì căn bản chẳng có cách nào giúp nàng bình tĩnh tự nhiên trước mặt tên mã nô đó cả.
Nghĩ đến đây, có lẽ do trong lòng buồn bực nên nàng càng thấy nóng hơn, chiếc quạt tròn trong tay vô thức quạt nhanh hơn.
Tang Tang nhìn chủ tử vừa nhíu mày vừa khổ não, khuyên nhủ: “Tiểu thư hay là đừng để tên mã nô đó làm hộ vệ nữa.”
Ngọc Kiều: “Chuyện này ta đã quyết rồi sẽ không đổi, hơn nữa ta để ý hắn chỗ nào chứ? Chẳng qua vì hắn gián tiếp hại chết Đạp Liệt và Trục Tuyết, ta vẫn chưa hết giận, nghĩ sau này giữ hắn bên cạnh cũng dễ bề hành hạ thôi.”
Đây là một cái cớ hay, nếu không phải do chính miệng mình nói ra, suýt chút nữa nàng cũng tin là thật.