Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 5.2

Trước Sau

break

Tang Tang có vẻ không tin: “Nhưng lúc nãy ở ngoài viện tiểu thư đâu có nói thế.”

Hoàn toàn không nhớ vừa rồi đã nói gì, Ngọc Kiều bướng bỉnh lầm bầm: “Ta có nói gì sao? Cho dù ta có nói gì thì cũng không tính là thật đâu.”

“Tiểu thư... Lúc nãy ở ngoài viện người nói với tên mã nô là không chấp nhặt chuyện cũ, cũng nói sẽ không truy cứu nữa, vậy là tiểu thư định nuốt lời sao?”

Ngọc Kiều nhún vai, mím môi cười, nụ cười có chút mệt mỏi.

Tất nhiên là nàng không muốn chấp nhặt chuyện cũ, cũng sẽ không truy cứu, nhưng không phải chuyện của nàng đối với Bùi Cương, mà là mong Bùi Cương bỏ qua chuyện cũ đối với nàng.

Chợt nhớ ra điều gì, Ngọc Kiều khẽ nhíu mày hỏi Tang Tang: “Khoan đã, cái tên ta đặt cho hắn không hay sao?”

Tang Tang gật đầu, thành thật đáp: “Hay ạ.”

Hay hơn cái tên Lai Phúc không biết bao nhiêu lần.

Ngọc Kiều im lặng một chút, sau đó ngoắc ngoắc ngón tay với nàng ấy: “Ngươi cúi đầu xuống.”

Tang Tang ngoan ngoãn cúi đầu, Ngọc Kiều giơ tay dùng quạt tròn gõ nhẹ vào đầu nàng ấy.

Bỗng nhiên bị gõ, Tang Tang xuýt xoa ôm đầu, tủi thân nói: “Sao tiểu thư lại đánh nô tỳ?”

“Đánh ngươi để ngươi nhớ lâu, tên đã hay như vậy rồi thì còn gọi mã nô cái gì, sau này gọi tên hắn, hoặc gọi là Bùi hộ vệ, làm hộ vệ của ta mà cứ bị gọi là mã nô mã nô, để người ta cười chê. Còn nữa, ngươi nói quản gia dặn dò xuống dưới, bảo những người khác cũng gọi là Bùi hộ vệ, tiện thể tăng tiền tháng cho hắn một chút.”

Sắp xếp những việc này xong, coi như đã bước được bước đầu tiên trong việc xây dựng tình cảm.

Còn một lúc lâu nữa Thẩm Hoành Kính mới qua tìm, Tang Tang lui xuống bưng trà giải nhiệt. Ngọc Kiều ngồi trước bàn trang điểm nhìn chằm chằm vào hộp gấm trên bàn hồi lâu.

Nàng dứt khoát nói: “Ta đâu phải không có ai cần, nếu Thẩm Hoành Kính đã có lỗi với ta, thì ta còn điều gì luyến tiếc với hắn ta nữa?”

So với việc tranh giành một nam nhân không để tâm đến mình với người khác, bây giờ điều quan trọng hơn là làm sao để Ngọc gia tránh bị kẻ gian hãm hại, đồng thời phải nghĩ cách kết giao với tên mã nô hiện tại, cũng là Hoài Nam Vương tương lai mà không quá lộ liễu.

Nghĩ thông suốt rồi, nàng cầm hộp gấm lên, kéo ngăn cuối cùng của bàn trang điểm ra, tùy tiện ném vào trong.

Nửa canh giờ sau, nàng còn chưa ra khỏi viện thì Thẩm Hoành Kính đã đến tìm trước, Tang Tang khó hiểu lẩm bẩm: “Kính thiếu gia và Hằng thiếu gia quan hệ cũng đâu có tốt lắm, sao lần nào đến Hoài Châu cũng vội vàng sang viện Nhị gia bái phỏng thế nhỉ?”

Thẩm Hoành Kính mỗi năm sẽ đến Hoài Châu ở lại nửa tháng hoặc một tháng. Hắn ta cũng biết Ngọc Kiều và huynh muội nhị phòng không hòa thuận, nhưng hai năm gần đây cứ đến Hoài Châu là lại hăng hái sang nhị phòng thăm hỏi, thảo nào Tang Tang cảm thấy kỳ lạ.

Con cái nhị phòng đông hơn đại phòng, có cả nam lẫn nữ, nhưng Ngọc Kiều và huynh muội bên đó xưa nay không hợp nhau. Đường huynh Ngọc Hằng là khách quen của thanh lâu. Còn đường muội Ngọc Dao nhỏ hơn Ngọc Kiều nửa tháng, rõ ràng sức khỏe tốt đến mức dìm xuống hồ ngâm cả đêm hôm sau vẫn nhảy nhót tưng bừng được, thế mà cứ phải giả vờ yếu đuối như gió thổi là ngã, quá mức giả tạo. Hơn nữa từ nhỏ Ngọc Kiều có gì nàng ta cũng muốn có cái đó, khổ nỗi nàng cũng là người hay so đo, nếu Ngọc Dao có món đồ y hệt thì nàng sẽ không cần nữa, lâu dần quan hệ hai người cũng chẳng tốt đẹp gì.

Hai năm gần đây khi Thẩm Hoành Kính sang thăm nhị phòng còn chuẩn bị quà cho cả Ngọc Hằng và Ngọc Dao. Khi đó Ngọc Kiều chỉ nghĩ hắn ta chu đáo lễ nghĩa, nhưng sau khi mơ thấy những chuyện sẽ xảy ra trong tương lai, mọi thứ đều trở nên rõ ràng.

Hắn ta hăng hái như vậy đâu phải vì lễ nghĩa gì, mà là vội vàng đi gặp đường muội của nàng!

Nghĩ đến đây, chút tình cảm Ngọc Kiều dành cho hắn ta lập tức vơi đi quá nửa, đồng thời cũng thêm vài phần ghê tởm.

Thu lại tâm trạng khó chịu, nàng ra khỏi sân cùng Thẩm Hoành Kính sang viện bên cạnh.

Mấy ngày nay Ngọc Kiều bận nghĩ cách tránh tai kiếp một năm sau, nên tin tức phụ mẫu từ Cẩm Châu về cũng không cho người báo với Ngọc nhị thúc, hôm nay trong phủ chỉ có Ngọc Dao và nhị thẩm.

Dung mạo của đường muội Ngọc Dao hoàn toàn trái ngược với vẻ rực rỡ của Ngọc Kiều, là kiểu mỹ nhân dịu dàng như nước. Ngọc Kiều thích mặc đồ đỏ, có lẽ để tạo sự khác biệt, nàng ta làm ngược lại, suốt ngày diện váy lụa trắng tinh khôi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc