Ngọc Dao uyển chuyển nhún người hành lễ với Thẩm Hoành Kính, trên mặt nở nụ cười nhẹ nhàng, dịu dàng gọi một tiếng: “Kính biểu ca.”
Khóe môi hắn ta khẽ nhếch lên, ân cần hỏi han vô cùng dịu dàng: “Ngọc Dao biểu muội, đã lâu không gặp muội vẫn khỏe chứ?”
Tiếng gọi “Ngọc Dao biểu muội” này so với “Ngọc Kiều biểu muội” lúc trước không biết dịu dàng hơn bao nhiêu lần.
Mày mắt Ngọc Dao mang theo nụ cười e lệ: “Đa tạ Kính biểu ca quan tâm, muội vẫn ổn.”
Rõ ràng chẳng có chút quan hệ huyết thống nào, mà gọi biểu ca biểu muội còn thân thiết hơn cả Ngọc Kiều.
Thẩm Hoành Kính cầm lấy hộp gấm từ tay tiểu tư bên cạnh, đưa cho Ngọc Dao, nói: “Đây là quà tặng Ngọc Dao biểu muội.”
Hộp gấm kia trông rất giản dị, nhìn bề ngoài hoàn toàn không đoán được bên trong chứa món quà quý giá thế nào. Còn bên trong là gì, Ngọc Kiều không mơ thấy nên cũng không biết.
Nếu là trước đây chắc chắn nàng sẽ tò mò muốn biết đó là gì, nhưng giờ thì chẳng còn hứng thú.
Nàng nhìn bọn họ tình chàng ý thiếp, dù sao cũng là vị hôn phu của mình, khó tránh khỏi cảm thấy nghẹn ứ trong lòng. Cũng không biết hai người này vừa mắt nhau từ bao giờ, sao trước đây nàng lại không nhận ra nhỉ?
Chắc là trước đây nàng bị mù.
Nhìn hai người liếc mắt đưa tình coi như không có mình, trong lòng Ngọc Kiều càng thêm ghê tởm, không muốn ở lâu, mới vào cửa chưa được bao lâu đã nói: “Ta thấy lúc nãy biểu ca vội vàng qua đây, chắc chắn là có chuyện gì muốn nói, nhưng trong viện ta còn có việc, hay là biểu ca cứ ở lại đây, ta về trước nhé?”
Ngọc Kiều vạch trần Thẩm Hoành Kính, khiến cả hắn ta và Ngọc Dao nghe xong đều khẽ biến đổi sắc mặt, thế mà nhị thẩm vô tư còn lên tiếng hỏi: “Hoành Kính, con có chuyện gì gấp sao?”
Thẩm Hoành Kính nặn ra một nụ cười: “Đâu có chuyện gì gấp đâu ạ, chỉ là đến hỏi thăm một tiếng thôi.”
“Đã hỏi thăm xong rồi, vậy... Biểu ca có muốn cùng về không?” Ngọc Kiều biết rõ còn cố ý hỏi.
Hắn ta vốn tưởng sẽ được ngồi một lát, uống chén trà, Thẩm Hoành Kính trong lòng có chút tức tối nhưng vẫn cười nói: “Tất nhiên rồi.”
Nghe vậy, Ngọc Kiều cười nói với nhị thẩm: “Mẫu thân con mời nhị thúc nhị thẩm tối nay qua dùng bữa tối. Đã chuyển lời xong, con xin phép về trước.”
Ngọc Kiều chào nhị thẩm, cũng chẳng thèm nhìn Thẩm Hoành Kính và Ngọc Dao, quay người đi thẳng, bước chân có phần nhanh hơn.
Thẩm Hoành Kính liếc nhìn Ngọc Dao một cái, trong mắt thoáng vẻ lưu luyến kín đáo, nhưng vẫn vội vàng cáo từ, rảo bước đuổi theo Ngọc Kiều đã ra khỏi viện Ngọc nhị gia.
Đuổi kịp rồi, sắc mặt hắn ta cực kỳ khó coi, giọng điệu thậm chí còn mang chút ý chất vấn: “Ngọc Kiều biểu muội, muội vừa rồi có ý gì?”
Bước chân nàng khựng lại, nàng quay người, im lặng nhìn hắn ta, một lát sau mới phẩy tay với Tang Tang và tiểu tư sau lưng Thẩm Hoành Kính.
Hai người hiểu ý, lập tức lui sang một bên.
Chờ hai người họ đã lui ra đủ xa, nàng mới nhìn lại Thẩm Hoành Kính, nói thẳng vào vấn đề: “Biểu ca đã thích Ngọc Dao, vậy thì xin biểu ca hãy hủy hôn với ta trước rồi hãy qua lại với nàng ta, đừng lén lút qua lại làm bôi nhọ danh tiếng của Ngọc gia và ta.”
Vốn dĩ nàng không định trở mặt ngay, còn muốn âm thầm trả thù bọn họ một chút. Nhưng Ngọc Kiều tính toán lại, cảm thấy không đáng.
Chuyện của hai người bọn họ so với tương lai Ngọc gia và chỗ dựa vững chắc là Hoài Nam Vương thì chẳng là cái đinh gì, tốn thời gian cho bọn họ thật lãng phí.
Thời gian rảnh rỗi xem hai người họ diễn trò, nàng thà dùng để diễn kịch trước mặt Bùi Cương còn hơn!