Trong giấc mộng tương lai, Thẩm Hoành Kính và Ngọc Dao vẫn không đến được với nhau.
Ngọc gia gặp nạn, tất nhiên nhị phòng không có khả năng chỉ lo thân mình. Hơn nữa Ngọc Dao là đường muội của Ngọc Kiều, vì tương lai của Thẩm Hoành Kính, Thẩm gia ở Cẩm Châu càng không thể để hắn ta cưới Ngọc Dao.
Thẩm Hoành Kính nghe Ngọc Kiều nói vậy, đáy mắt thoáng qua tia hoảng loạn nhưng rất nhanh đã thu lại. Hắn ta sa sầm mặt, quát: “Muội là cô nương chưa xuất giá, lại là vị hôn thê của ta, sao lại nói năng hồ đồ như vậy!”
Ngọc Kiều cười khẩy một tiếng: “Biểu ca, đừng coi người khác là người ngu kẻ điếc, huynh không thấy ánh mắt huynh nhìn Ngọc Dao lúc nãy sắp chảy ra nước rồi sao, tiếng gọi Ngọc Dao biểu muội kia lại càng tình ý dạt dào.”
“Nói bậy bạ, Ngọc Kiều biểu muội, muội trở nên đa nghi như vậy từ bao giờ thế?”
Ngọc Kiều như đã nhìn thấu tất cả, cười rạng rỡ với hắn ta: “Nếu biểu ca cho rằng ta đa nghi, chi bằng lát nữa biểu ca cùng ta đi nói với phụ thân rằng ta không đợi đến mười tám tuổi nữa, năm nay sẽ thành thân với biểu ca luôn, huynh thấy thế nào?”
Phu thê Ngọc gia chỉ có một nhi nữ, tự nhiên muốn giữ nàng lại thêm vài năm, nên đã bàn bạc với Thẩm gia đợi Ngọc Kiều mười tám tuổi mới xuất giá, đồng thời sẽ lấy một nửa gia sản Ngọc gia làm của hồi môn, vì thế Thẩm gia mới đồng ý.
Thẩm Hoành Kính nhất thời hoảng hốt, vội nói: “Hôn kỳ đã định không thể tùy tiện thay đổi, Ngọc Kiều biểu muội đừng làm loạn nữa.”
Ngọc Kiều nhìn dáng vẻ lý lẽ hùng hồn của hắn ta, chút tình cảm bao năm qua lập tức tan biến sạch sẽ, thay vào đó là sự chán ghét.
Sắc mặt Ngọc Kiều dần trở nên nghiêm túc: “Biểu ca đừng để ta phải đích thân đến trước mặt phụ thân nói ra chuyện huynh từ tận đáy lòng coi thường ta và chuyện huynh tơ tưởng đến Ngọc Dao. Huynh tự mình đi từ hôn thì còn giữ được chút thể diện, nếu để ta nói, huynh sẽ chẳng còn chút mặt mũi nào đâu.”
Thẩm Hoành Kính chưa từng thấy Ngọc Kiều hùng hổ dọa người, áp đảo đến mức khiến hắn ta không thể phản bác như vậy, nhất thời cứng họng. Lần này hắn ta đúng là đến để từ hôn, tuy nhiên trong lòng vẫn đang tính toán làm sao để việc từ hôn không phải do lỗi của hắn ta, chỉ là chưa nghĩ ra cách thì tâm tư đã bị Ngọc Kiều vạch trần hết.
Rốt cuộc là chuyện gì, hắn ta đã sai ở đâu chứ? Chẳng lẽ bản thân thực sự không che giấu được tâm tư của mình sao?
“Biểu ca đã không thích ta, trong lòng có người khác, từ nay về sau ta sẽ không còn bất kỳ ý nghĩ gì với biểu ca nữa, từ nay đường ai nấy đi, nước sông không phạm nước giếng.” Ngọc Kiều cũng chẳng muốn tiếp tục đôi co với hắn ta, cuối cùng buông một câu: “Biểu ca hãy tự trọng.”
Dứt lời, nàng quay người bỏ đi không chút lưu luyến, để lại Thẩm Hoành Kính ngẩn ngơ chưa kịp hoàn hồn.
Ngọc Kiều cảm thấy bản thân cũng chẳng thích Thẩm Hoành Kính nhiều lắm, nếu thực sự thích thì sao có thể nhanh chóng buông bỏ như vậy?
Lúc quay người đi, Ngọc Kiều nở nụ cười đầy sảng khoái.
...
Vừa về phòng, Ngọc Kiều lôi hết những món đồ Thẩm Hoành Kính tặng trước đây ra chất thành một đống.
Nàng phủi tay, dặn dò Tang Tang: “Ngươi đem đống này chia hết cho hạ nhân đi.”
Tang Tang nhìn qua, kinh ngạc nói: “Nhưng chẳng phải đây đều là đồ Kính thiếu gia tặng tiểu thư sao?”
Ngọc Kiều gật đầu, không chút luyến tiếc nói: “Nếu không thì vứt hết đi, nhìn thấy lại phiền.”
“Tiểu thư nhìn thấy những thứ này sẽ phiền lòng sao?” Trước đây chủ tử coi chúng như bảo bối cơ mà.
Ngọc Kiều cười cười, ra vẻ bí hiểm: “Sau này ngươi sẽ biết tại sao hôm nay ta lại vứt hết những thứ này đi.”
Lục lọi đống đồ một hồi cũng thấy hơi mệt, nàng vươn vai, dặn dò: “Ta ngủ trưa đây, đến giờ cơm tối hãy gọi ta.”
Mấy ngày nay ban đêm đều ngủ không ngon, chỉ có ban ngày nàng mới tranh thủ ngủ bù được một chút.
Sau khi bảo Tang Tang mang hết đồ đi, nàng cũng leo lên giường, vừa đặt lưng xuống là ngủ ngay.
Nhưng đang ngủ ngon thì nàng lại bị giấc mộng vây hãm.
Tại một căn phòng có bài trí tương tự khuê phòng của nàng, chỉ là nàng liếc mắt một cái đã nhận ra ngay đây không phải phòng mình. Vì trước đây đã từng mơ thấy nơi này, nên Ngọc Kiều biết rõ đây là đâu.