Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 6.2

Trước Sau

break

Đây là viện tử trong Hoài Nam Vương phủ.

Lúc này trong mộng, nàng đang đứng sau khung cửa sổ nhìn cây ngô đồng ngoài sân, lặng lẽ ngắm những chiếc lá vàng rơi rụng.

Trong mộng, nàng rất không vui.

Ngọc Kiều hiểu rõ bản thân, nàng lúc này giống như con chim sẻ bị nhốt trong lồng son, một người vốn thích tự do như nàng sao có thể vui vẻ được?

Trong mộng nàng khẽ thở dài một tiếng, Ngọc Kiều cũng cảm thấy trong lòng bức bối như chính mình đang trải qua.

Đang cùng bản thân trong mộng thương xuân bi thu*, một luồng hơi nóng ập đến, nàng trong mơ dường như cảm nhận được, quay phắt lại, nhưng chưa kịp nhìn rõ là ai thì eo đã bị cánh tay sắt siết chặt.

(*) Tâm trạng u uất, dễ xúc động trước cảnh sắc theo mùa; thường chỉ người đa sầu, dễ buồn vì thời gian và thiên nhiên đổi thay.

Nàng trong giấc mơ chưa kịp nói câu nào, Hoài Nam Vương vẫn còn mặc nguyên bộ giáp trụ mang theo khí thế mạnh mẽ đã ép nàng vào cửa sổ hôn ngấu nghiến, vừa gấp gáp vừa cuồng nhiệt.

Ngọc Kiều: ...

Sao lại là giấc mộng hoang đường này nữa!

Dù không tự mình trải nghiệm, chỉ là nhìn thấy cảnh này, Ngọc Kiều vẫn cảm nhận được nhiệt độ nóng rực từ cơ thể hắn, cảm nhận được sự kịch liệt như muốn hòa tan nàng vào máu thịt hắn.

Hồi lâu sau, Hoài Nam Vương mới chịu buông tha nàng trong mộng, hắn vừa ôm nàng vừa gục đầu vào vai nàng thở dốc, giọng khàn đặc gọi bên tai nàng một tiếng “Kiều Kiều”.

Nghe tiếng gọi “Kiều Kiều” này, Ngọc Kiều dù đang trong giấc ngủ cũng cảm thấy toàn thân mềm nhũn.

Kiều Kiều là tên thân mật hồi nhỏ của Ngọc Kiều, nhưng lớn lên nàng thấy cái tên này quá sến súa nên không cho ai gọi nữa.

Nếu không phải biết giấc mộng này là thật, Ngọc Kiều tuyệt đối không thể nào đánh đồng tên mã nô luôn cúi đầu, mở miệng là xưng nô tài ở hậu viện với vị Hoài Nam Vương cường thế không cho phép ai nghi ngờ này.

Một lát sau, bàn tay to lớn của Hoài Nam Vương lại bắt đầu lần mò trên cơ thể nàng trong mộng.

Ngọc Kiều hận không thể biến thành chính mình trong mộng, đẩy hắn ra rồi đá cho mấy cái thật mạnh!

Tên Hoài Nam Vương này coi nàng như món đồ chơi giam cầm trong lồng, chỉ để giải tỏa dục vọng, đúng là tên khốn kiếp!

Y phục dần bị cởi bỏ, đúng lúc này bên tai bỗng vang lên tiếng gọi đầy lo lắng của Tang Tang.

“Tiểu thư mau tỉnh lại, tỉnh lại đi.”

Cơ thể bị lay mạnh, Ngọc Kiều mở choàng mắt ngồi bật dậy, thở hổn hển vỗ ngực để trấn tĩnh lại cơn tim đập nhanh do giấc mơ kích thích.

Tang Tang bị hành động bật dậy bất ngờ của chủ tử làm cho ngơ ngác: “Tiểu thư... Người sao vậy?”

Ngọc Kiều quay đầu nhìn quanh khuê phòng, sau đó nhìn Tang Tang, lúc này mới nhận ra mình đã tỉnh mộng.

Hít sâu một hơi, nàng cầm chiếc quạt tròn trên bàn nhỏ đầu giường, vừa phe phẩy xua đi cơn nóng bức vừa hỏi Tang Tang đang đứng bên giường: “Đến giờ dùng bữa tối rồi sao?”

Bị hỏi vậy Tang Tang mới nhớ ra mình định nói gì, sắc mặt thay đổi: “Không phải bữa tối, là tên mã... Bùi hộ vệ!”

Vừa nhắc đến Bùi Cương, người Ngọc Kiều cứng đờ.

Trong mơ hay ngoài đời hắn đều âm hồn bất tán thế này! Nếu không vì kế sách lâu dài, nàng cần gì phải tốn công tốn sức lôi kéo hắn, lại còn phải làm một cách kín đáo nữa chứ!

Lực tay quạt mạnh hơn chút, nàng hỏi: “Hắn lại làm sao nữa?”

“Tiểu thư mau ra hậu viện xem đi, Hằng thiếu gia đang đánh Bùi hộ vệ đấy!”

Lời Tang Tang vừa dứt, tay quạt của Ngọc Kiều khựng lại, kinh ngạc trong giây lát: “Sao ngươi không nói sớm!”

Nói rồi nàng vứt quạt xuống, vội vàng xỏ giày: “Rốt cuộc là chuyện gì?”

Tang Tang cũng lấy áo khoác trên giá đưa cho chủ tử, đáp: “Lúc nãy Hằng thiếu gia đến phủ sớm, ra hậu viện xem ngựa, phát hiện ngựa không còn nữa bèn hỏi thăm. Biết ngựa bị độc chết, ngài ấy giận quá, lập tức ra tay với Bùi hộ vệ.”

Ngọc Hằng yêu mỹ nhân cũng yêu ngựa, mà hai con ngựa của Ngọc Kiều lại là bảo mã ngàn vàng khó cầu. Vì Ngọc Hằng có chút sợ cô đường muội này nên tất nhiên không dám cướp, chỉ dám nhân lúc Ngọc Kiều vui vẻ mà qua xem, sờ một cái cho đỡ thèm.

Ngọc Kiều vội vàng khoác áo, rảo bước ra khỏi khuê phòng: “Không ai ngăn cản sao?”

“Không ai dám cản ạ.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc