Ngọc Kiều nghe vậy, trong lòng hận không thể treo cổ đường ca lên đánh một trận. Nếu vì lần này hắn ta đánh Bùi Cương khiến hắn sau này trả thù, liên lụy đến cả Ngọc gia, xem nàng có tha cho hắn ta không!
Lúc này ở hậu viện, Ngọc Hằng mặc y phục màu chàm, trên người đeo đầy trang sức vàng lấp lánh đang quất roi vào người Bùi Cương cao hơn hắn ta cả cái đầu.
“Ngươi có biết hai con ngựa đó quý giá thế nào không? Bình thường ta muốn sờ một cái cũng phải cẩn thận từng li từng tí, khó khăn lắm mới cầu xin Ngọc Kiều cho mượn cưỡi một ngày. Ta còn chưa kịp cưỡi thì ngựa đã chết rồi, sao không phải là ngươi bị độc chết đi?”
Ngọc Hằng sức yếu, cộng thêm roi hắn ta dùng là roi ngựa nên không đánh đau bằng Ngọc Kiều hôm trước.
Chỉ cần Bùi Cương muốn phản kháng, hắn có thể dễ dàng bắt lấy ngọn roi đang quất tới, nhưng làm vậy thì e là không thể ở lại Ngọc phủ được nữa.
Bùi Cương đứng giữa sân, ngẩng mặt lạnh lùng nhìn roi quất xuống người mình, ngay cả mày cũng không nhíu một cái, khiến Ngọc Hằng tức điên lên, lại giơ tay dùng hết sức quất tiếp...
“Dừng tay!”
Một tiếng quát lớn vang lên, Ngọc Hằng không kịp thu lực, ngọn roi quất mạnh vào người Bùi Cương. Vết thương cũ chưa lành lại thêm vết thương mới, máu tươi đỏ thẫm lập tức rỉ ra.
Nhìn thấy máu tươi, Ngọc Kiều... Nổi giận.
Mấy hôm trước nàng mới đánh hắn một trận, đang định lấy lòng để xóa bỏ oán hận, kết quả tên Ngọc Hằng này lại bồi thêm một trận nữa!
Ngọc Kiều giận dữ đi từ hành lang xuống sân, chắn ngay trước mặt Bùi Cương, trừng mắt nhìn Ngọc Hằng.
“Huynh làm cái gì vậy?”
Ngọc Hằng bị vẻ giận dữ của Ngọc Kiều làm cho sững sờ, sợ hãi chỉ tay vào Bùi Cương sau lưng nàng: “Hắn, hắn không trông coi tốt Đạp Liệt và Trục Tuyết, ta thay muội dạy dỗ hắn.”
Ngọc Kiều quát: “Ngựa là ngựa của ta, người là người của ta, huynh dựa vào đâu mà thay ta dạy dỗ!”
Người là người của ta. Bùi Cương đứng phía sau nghe thấy câu này thì thoáng sững sờ, chăm chú nhìn Ngọc Kiều trước mặt.
Người trước mắt dường như có chút khác lạ. Từ đêm nàng đến phòng chứa đồ, Bùi Cương đã nhận ra điều đó.
Hắn khẽ nhíu mày suy tư, nguyên nhân gì khiến nàng thay đổi như vậy?
Ngọc Kiều còn đang mải nghĩ cách làm sao để xây dựng chút tình cảm với Bùi Cương một cách kín đáo, hoàn toàn không biết hành động của mình trong mắt hắn đã trở nên đầy ẩn ý.
Ngọc Kiều tiến lên giật lấy roi ngựa trong tay Ngọc Hằng, ném thẳng xuống đất rồi còn giẫm lên hai cái, giẫm xong nàng mới trừng mắt cảnh cáo hắn: “Sau này huynh còn dám động vào người của ta, ta sẽ dỡ luôn cái ổ của huynh, bảo nhị thúc cắt tiền tiêu vặt của huynh đấy!”
Cảnh cáo xong, nàng lướt qua Ngọc Hằng. Đi được vài bước mới nhớ tới Bùi Cương, bèn quay lại gọi hắn: “Ngươi đi theo ta.”
Bùi Cương ngước mắt nhìn nàng.
Khoảnh khắc Ngọc Kiều chạm phải đôi mắt đen thâm trầm ấy, đôi mắt này và đôi mắt của Hoài Nam Vương trong giấc mộng ban nãy lập tức chồng khít lên nhau.
Ngọc Kiều nín thở, cảm thấy tim đập thình thịch, vội vàng trấn tĩnh lại rồi quay người bước nhanh như chạy trốn.
Một lát sau, Bùi Cương mới bước theo hướng Ngọc Kiều vừa rời đi.