Ngọc Kiều để Bùi Cương ở lại thiên sảnh nhỏ trong viện của mình, sau đó sai Tang Tang đi lấy kim sang dược và băng gạc.
Đứng ngoài thiên sảnh điều chỉnh lại hơi thở, nàng mới thấy hối hận vì hành động bỏ chạy trối chết vừa rồi.
Nàng là thiên kim Ngọc gia, còn Bùi Cương hiện tại chỉ là một nô bộc trong phủ, nàng thất thố như vậy chắc chắn sẽ khiến người ta thấy lạ, tên Bùi Cương kia lại càng nghĩ lung tung, không chừng hắn còn tưởng nàng thật sự muốn hắn...
Ý nghĩ vừa lóe lên, Ngọc Kiều lập tức xua tan cái suy nghĩ hoang đường ấy ra khỏi đầu. Dù có xuất gia làm ni cô nàng cũng tuyệt đối không bao giờ muốn hắn!
Bình tĩnh, phải bình tĩnh!
Ngọc Kiều thở hắt ra một hơi, lúc này mới bước vào thiên sảnh.
Bùi Cương đứng giữa sảnh, quay lưng về phía cửa, Ngọc Kiều nhìn bóng lưng thẳng tắp của hắn. Nàng thầm nghĩ nhìn hắn thế này quả thực không có chút dáng vẻ nô tài nào. Nếu hắn khoác lên bộ giáp trụ của Hoài Nam Vương trong mộng, nói hắn là một vị tướng quân nàng cũng tin sái cổ.
Bùi Cương sớm đã biết Ngọc Kiều ở bên ngoài, nên khi nàng bước vào hắn lập tức xoay người lại, gọi một tiếng “tiểu thư".
Trước đây hắn vẫn luôn cúi đầu, nhưng không hiểu sao hôm nay lại ngẩng cao đầu, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào Ngọc Kiều.
Vốn định giảng giải đạo lý để hắn đừng ghi thù, nhưng bỗng nhiên bị hắn nhìn chằm chằm một cách càn rỡ như vậy, cộng thêm việc trưa nay trong mộng hắn giở trò với nàng khiến nàng vẫn còn ấm ức, Ngọc Kiều thẹn quá hóa giận quát: "To gan! Ai cho phép ngươi nhìn ta chằm chằm như thế?"
Lời Ngọc Kiều vừa dứt, Bùi Cương lập tức cúi đầu: "Là nô tài vượt phận."
Ngọc Kiều nói xong câu đó lại muốn tự vả miệng mình, cái miệng này sao mà nhanh nhảu đoảng thế không biết!
Nàng thầm tự trấn an rằng do nhất thời chưa quen, sau này sẽ sửa đổi từ từ.
Thấy thái độ hắn lúc này cũng coi như thuận theo, cơn giận của Ngọc Kiều cũng vơi đi đôi chút.
Ánh mắt nàng dừng lại trên người Bùi Cương. Nhìn thấy vết máu loang lổ đáng sợ trước ngực hắn, nàng sững sờ.
Mấy hôm trước nhìn thấy vết roi máu thịt be bét trên người hắn, nàng đã có chút trách móc bản thân trong mộng quá bốc đồng, bây giờ nghĩ lại vẫn thấy sợ, lỡ lúc đó nàng đánh chết người thì phải làm sao?
Do dự một lát, nàng trút bỏ vẻ hùng hổ dọa người, hỏi: "Vết thương thế nào rồi?"
Sợ Bùi Cương nghĩ nhiều, nàng vội bổ sung: "Không phải ta quan tâm ngươi, chỉ là trước đó đã nói chuyện Đạp Liệt và Trục Tuyết coi như xong, hôm nay ngươi vô cớ bị đánh là do ta dặn dò không rõ ràng, tất nhiên phải chịu một phần trách nhiệm."
Đôi mắt đang cụp xuống của Bùi Cương thoáng vẻ suy tư.
Có lẽ muốn kiểm chứng xem thái độ của Ngọc Kiều đối với mình có thực sự thay đổi hay không, nên dù nàng tỏ ra không quan tâm đến vết thương của hắn, sau một hồi suy nghĩ hắn vẫn thấp giọng đáp: "Vết thương cũ hình như lại nứt ra rồi."
Ngọc Kiều nghe vậy, lập tức nhớ lại bộ dạng thê thảm của hắn đêm hôm đó, hoảng loạn buột miệng: "Để ta xem."
Nói rồi nàng trực tiếp đưa tay kéo áo hắn.
Bùi Cương sững sờ trong giây lát. Trong lúc thất thần, ánh mắt hắn bị thu hút bởi chiếc cổ trắng ngần, thon thả nổi bật trên nền y phục đỏ rực của nàng. Tầm mắt hắn khẽ hạ xuống, vì nàng cúi người nên cổ áo hơi hé mở, để lộ một mảng da thịt trắng như tuyết.
Nhìn thấy cảnh này, yết hầu Bùi Cương chuyển động, bỗng dưng cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.
Sự bốc đồng của Ngọc Kiều chỉ diễn ra trong tích tắc, ngay sau đó động tác của nàng cứng đờ.
Nàng đang làm cái gì thế này?
Bây giờ nàng là chủ tử, hắn là hạ nhân mà!