Khi Ngọc Kiều ngẩng đầu nhìn Bùi Cương, hắn đã cụp mắt xuống, tầm mắt hạ thấp tối đa. Vì thế Ngọc Kiều không nhìn thấy ánh mắt hắn vừa nhìn mình.
Ngọc Kiều cảm thấy có chút ngượng ngùng, vội buông tay đang nắm áo hắn ra, lùi lại hai bước, hắng giọng nói: "Ta đã sai người đi lấy kim sang dược tốt nhất rồi, chỉ cần không phạm vào chỗ hiểm thì vết thương sâu đến mấy cũng sẽ mau lành thôi."
"Nô tài tạ ơn tiểu thư ban thưởng." Bùi Cương vô cùng cung kính.
Thấy hắn nhẫn nhịn chịu đựng như vậy, rốt cuộc Ngọc Kiều cũng nảy sinh chút áy náy. Ngẫm nghĩ một chút, nàng nói: "Lần sau gặp phải tình huống như hôm nay, đừng có ngốc nghếch đứng yên cho người ta đánh, cứ tránh đi là được."
Nói đến cuối, nàng bổ sung thêm: "Nhớ kỹ, ngươi là người của ta, ngoại trừ ta và phụ mẫu ta ra, những người khác trong Ngọc gia, ngươi không cần phải nhìn sắc mặt họ."
Câu này của Ngọc Kiều cũng đang ám chỉ hắn rằng, nếu người nhị phòng bắt nạt hắn thì đừng có tính lên đầu đại phòng của nàng.
Nhưng rõ ràng Bùi Cương không hiểu ý tứ của nàng, ngược lại còn nghe ra ý quan tâm. Dường như trong đôi mắt đen láy còn lóe lên tia sáng, hắn trầm giọng đáp: "Nô tài chỉ nghe lời một mình tiểu thư."
Nghe vậy, Ngọc Kiều ngẩn ra. Nàng khẽ nhíu mày quan sát hắn, trong lòng thầm đánh giá xem lời này đáng tin được mấy phần.
Nhưng vừa nghĩ đến việc sau này hắn đối xử với mình như cầm thú, nàng ngay lập tức chẳng tin chút nào, chỉ coi như hắn vì sinh tồn mà nói lời trái lòng.
Lúc này Tang Tang cùng một tiểu tư tên là Phúc Toàn bưng thuốc và nước sạch vào.
Bôi thuốc cần phải cởi áo. Không phải Ngọc Kiều chưa từng thấy nam nhân ở trần, chỉ là nếu nàng ở lại khó tránh khỏi lời ra tiếng vào đến tai phụ thân, nên đành phải tránh đi.
Trước khi đi, nàng dặn dò tiểu tư: "Vết thương của hắn sau này do ngươi phụ trách."
Dặn dò xong, nàng cùng Tang Tang rời khỏi thiên sảnh.
Ngọc Kiều vừa đi, Bùi Cương cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt trở nên lạnh lùng hơn vài phần.
Phúc Toàn mở lọ kim sang dược ra, cung kính nói: "Bùi hộ vệ, mời ngài cởi áo ra, tiểu nhân bôi thuốc cho ngài."
"Không cần, ta tự làm." Giọng nói hắn bình thản mà lạnh lùng.
Phúc Toàn ngẩn ra: "Nhưng tiểu thư bảo tiểu nhân..."
Câu nói còn lại bị Phúc Toàn nuốt ngược vào trong khi hắn ta nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng không chút biểu cảm của Bùi Cương.
"Vậy tiểu nhân đứng bên cạnh hầu hạ, nếu Bùi hộ vệ cần giúp đỡ cứ sai bảo tiểu nhân."
Bùi Cương cũng chẳng để ý đến hắn ta, thản nhiên cởi áo ra không chút ngập ngừng. Ngoại trừ vết roi mới đây, trên người hắn chi chít những vết sẹo lớn nhỏ, gần như không có chỗ nào lành lặn.
Ban đầu Phúc Toàn bị thân hình cường tráng của Bùi Cương làm cho khiếp sợ, tới khi nhìn thấy những vết sẹo chằng chịt thì càng kinh hãi tột độ.
Một người mang nhiều vết thương thế này mà vẫn sống sót được sao?
Sau đó hắn ta thấy Bùi Cương vắt khăn trong chậu nước, mặt không đổi sắc mà lau sạch vết máu loang lổ trên vết thương, dường như hắn không hề cảm thấy đau đớn. Lúc này Phúc Toàn đã kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Phúc Toàn biết trước khi được thăng làm hộ vệ, Bùi hộ vệ này là mã nô nuôi ngựa. Nghe nói hắn là người có tính tình kỳ quặc, không bao giờ giao du với ai, mùa đông cũng không bao giờ mặc áo bông, hạ nhân trong phủ đều có chút sợ hắn nên thường đi đường vòng để tránh mặt.