Ngọc Thịnh vội khiêm tốn đáp: "Chỉ là may mắn thôi, không tính là bản lĩnh gì."
Ngô Duy nhìn Bùi Cương, lại nói: "Giữa bầy sói giết được sói đầu đàn mà vẫn toàn mạng trở về, làm được đến mức này, ngay cả trong quân của ta cũng chẳng có mấy người, sao lại không tính là bản lĩnh? Nếu ta mời vị này..."
Bùi Cương khẽ cụp mắt, giọng điệu vẫn bình thản như thường: "Tại hạ Bùi Cương."
Ngô Duy cười càng thêm sâu, nụ cười ẩn chứa dao găm tiếp tục câu chuyện: "Ta muốn mời ngươi đến quân doanh của ta chỉ dạy cho đám binh lính học nghệ không tinh kia một chút, không biết ý ngươi thế nào?"
Ngọc Kiều nghe vậy, trong lòng kinh hãi. Nàng vừa nghe bọn họ nói chuyện mà dừng đũa, bàn tay đặt dưới gầm bàn vì căng thẳng mà nắm chặt lấy tay Bùi Cương.
Được nắm lấy bởi một bàn tay mềm mại không xương, Bùi Cương rung động trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn chẳng lộ chút biểu cảm nào, thậm chí còn nắm ngược lại tay nàng. Đoạn hắn bình tĩnh đáp lời: "Có thể giúp sức cho đại nhân là vinh hạnh của tại hạ, chỉ mong đại nhân đừng trách tại hạ làm không tốt là được."
Nếu Ngô Duy đã có tâm làm khó Bùi Cương, tự nhiên sẽ không vì hắn từ chối lần này mà bỏ qua, chi bằng cứ thuận nước đẩy thuyền, tùy cơ ứng biến.
Bùi Cương đã nhận lời, Ngô Duy cũng không tiếp tục xoay quanh chuyện của hắn nữa.
Ngô Duy chỉ đến để thăm dò thực hư của Ngọc Thịnh, vì coi Ngọc Thịnh là mục tiêu chính, nên cũng không quá để tâm đến Bùi Cương và Ngọc Kiều, ăn xong tiệc cũng không nán lại lâu.
Rời khỏi Ngọc phủ, vì không dò la được gì từ Ngọc Thịnh, hắn ta bèn gọi thị vệ đến hỏi: "Gần đây Ngọc Thịnh đang bận rộn chuyện gì?"
Thị vệ đáp: "Mùa thu năm nay hạn hán, có người nói đầu xuân năm sau ắt sẽ mưa nhiều nên rất nhiều thương nhân buôn gạo bắt đầu tích trữ gạo. Ngọc Thịnh cũng mở một tiệm gạo ở Dung Thành, sản lượng lương thực của Dung Thành lớn, lúa mùa thu năm nay gần đây cũng bắt đầu thu hoạch, Ngọc Thịnh đã bắt đầu thu mua với giá cao hơn thị trường một chút. Dường như Ngọc Thịnh muốn tích trữ gạo, đợi đến khi lụt lội năm sau sẽ kiếm một món hời lớn."
Ngô Duy nghe vậy cười khẩy một tiếng: "Kẻ làm thương nhân chỉ biết cái lợi trước mắt, nếu năm sau mưa thuận gió hòa thì chẳng phải số gạo tích trữ kia sẽ thối rữa hết trong kho sao?"
Thị vệ: "Đại nhân nói phải."
Ngô Duy cũng không quan tâm đến chuyện Ngọc Thịnh mở tiệm gạo, lại hỏi: "Người mà ta bảo ngươi cài vào Ngọc phủ, đã sắp xếp ổn thỏa chưa?"
Thị vệ đáp: "Đã sắp xếp ổn thỏa, tổng cộng cài vào hai người."
Ngô Duy gật đầu, trong đầu lại hiện lên hình ảnh Bùi Cương.
Trước đó hắn ta đã cho người điều tra Bùi Cương một lượt, ngoài việc xuất thân từ trường săn thì chỉ có một câu nhận xét của kẻ quản lý trường săn trước kia: "Đừng thấy kẻ này lầm lì ít nói, thực chất hắn là một con dã thú hung tàn bạo ngược".
Ban đầu Ngô Duy không để tâm, chỉ cho là nói quá lời, hôm nay gặp người thật, dù chưa nói mấy câu, hắn ta cũng khó lòng phớt lờ sự tồn tại của Bùi Cương, xem ra lời đồn cũng có vài phần đáng tin.
Hơn nữa ngay từ cái nhìn đầu tiên, hắn ta đã không ưa kẻ này, thậm chí cảm thấy kẻ này cực kỳ nguy hiểm. Trong lòng khó tránh khỏi để ý, nên lúc đó mới nảy sinh ý định làm khó dễ Bùi Cương, nếu hắn từ chối, Ngọc Duy sẽ sầm mặt, khiến Ngọc gia bẽ mặt một phen.
Dù sao người ngoài cũng chỉ cho rằng bọn họ không biết điều, chỉ là một thương hộ mà dám làm mất mặt đường đường một Tổng binh, Tổng binh làm khó dễ bọn họ cũng là lẽ đương nhiên.
Không ngờ kẻ kia lại nhận lời một cách bình thản, chẳng chút hoảng loạn. Ngô Duy bắt đầu có chút mong chờ ngày Bùi Cương đến quân doanh, nhìn bộ dạng hắn bị đùa giỡn đến thảm hại, chắc chắn sẽ rất sảng khoái.
Lại nói sau khi Ngô Duy rời đi, Ngọc Kiều cảm giác như vừa dạo một vòng trước hang hùm miệng sói, tuy da thịt còn nguyên vẹn nhưng hồn vía đã bay mất một nửa.
Sợ hãi tột độ không phải vì điều gì khác mà là vì tên Ngô Duy kia lại dám bảo Bùi Cương đến quân doanh của hắn ta!