Tuy nói là đến chỉ dạy, nhưng Ngô Duy nào phải người tốt lành gì, rõ ràng là hắn ta không có ý tốt!
Nghĩ đến đây, đợi tiệc tan gần hết, phụ mẫu đang tiễn khách, nàng kéo Bùi Cương về viện của hắn. Đám hạ nhân cũng rất biết điều không đi theo.
Bùi Cương nhìn Ngọc Kiều vô thức nắm tay mình, cũng không nhắc nhở, cứ để mặc nàng nắm, bước chân cũng cố ý chậm lại một chút để nàng đi trước.
Lúc này Phúc Toàn cũng bị Tang Tang và mấy tỳ nữ thân cận của Ngọc Kiều chặn lại, không theo lên được. Thế nên viện của Bùi Cương nhất thời vắng vẻ không một bóng người.
Ngọc Kiều cũng không kéo hắn vào nhà mà kéo đến dưới gốc cây, sau đó mới buông tay hắn ra.
Vừa buông tay, nàng đã lo lắng càm ràm: "Liệu tên Tổng binh kia có vì ngươi đột nhiên nẫng tay trên của hắn ta mà cố ý làm khó dễ ngươi không? Ngươi mà đến quân doanh của hắn ta thật thì nguy hiểm biết bao! Cho dù không đến mức lấy mạng ngươi, nhưng đó là địa bàn của hắn ta, muốn ngươi gãy chân thì phải gãy chân, gãy tay thì phải gãy tay, bản lĩnh ngươi có cao cường đến đâu thì chung quy cũng song quyền nan địch tứ thủ, huống hồ mãnh hổ còn sợ bầy sói nữa là!"
Nhìn Ngọc Kiều lải nhải lo lắng cho mình, ánh mắt Bùi Cương thêm vài phần nhu hòa, khóe miệng cũng vương nét cười nhàn nhạt, trầm giọng nói: "Ta không sợ bầy sói, Kiều Nhi nàng biết mà."
Ngọc Kiều sững sờ, mới sực nhớ ra Bùi Cương từng đối đầu trực diện với cả bầy sói, hắn còn hung dữ hơn cả sói ấy chứ!
Nàng ngập ngừng một chút, rồi hạ giọng giận dỗi: "Ta không nói chuyện ngươi có sợ sói hay không, ý ta là tên Tổng binh kia không có ý tốt, hay là đợi khi người của hắn ta đến đón, ngươi giả bệnh không đi hoặc giả vờ ngã gãy chân, tóm lại là dùng mọi lý do có thể để thoái thác... Ưm..."
Lời Ngọc Kiều còn chưa dứt đã bị bàn tay Bùi Cương bất ngờ bịt miệng, ép nàng sát vào thân cây, sau đó hắn cúi đầu xuống.
Ngọc Kiều kinh ngạc trừng lớn mắt, chỉ nghe thấy Bùi Cương thì thầm bên tai: "Có người đến, không phải Phúc Toàn, cũng không giống hộ vệ Ngọc gia, là một kẻ có võ công."
Gần như không có tiếng bước chân, lại khác hẳn với hộ vệ trong phủ, dường như người kia cố ý giấu nhẹm tiếng động.
Bùi Cương buông bàn tay đang bịt miệng Ngọc Kiều xuống mới phát hiện mình đã vô thức ép sát vào Ngọc Kiều, y phục cọ xát, nơi mềm mại của Ngọc Kiều cũng chạm nhẹ vào lồng ngực hắn.
Nàng nhìn Bùi Cương, hắn vừa cúi đầu, nàng lập tức thấy trong không gian lờ mờ này đôi mắt đen láy còn hơn cả màn đêm của hắn, sâu thẳm không thấy đáy, hơi thở nóng hổi của hắn bao trùm lấy nàng.
Ngọc Kiều nhớ lại trong mộng hai người cũng từng thân mật như thế này, tim bỗng đập thình thịch, cả người dựa vào thân cây, lại càng cứng đờ hơn khi bị hắn giam giữa thân cây và lồng ngực hắn.
Bùi Cương nhận ra tư thế hiện tại của hai người, hô hấp bỗng trở nên nặng nề.
Khoảng cách còn gần như thế, hơi thở như quấn quýt lấy nhau.
Với thị lực cực tốt, Bùi Cương có thể nhìn thấy rất rõ gương mặt kiều diễm của Ngọc Kiều. Đôi mắt trong veo sáng ngời, chiếc mũi nhỏ nhắn, đôi môi không tô son mà vẫn đỏ mọng.
Ngọc Kiều vì câu "có người" của hắn mà căng thẳng, lại càng căng thẳng hơn vì hắn nhìn mình. Ánh mắt nóng rực như muốn thiêu đốt nàng.
Ngọc Kiều lí nhí nói với vẻ căng thẳng: "Người... Người đó đi chưa? Nếu chưa đi thì chúng ta cũng không cần thiết phải dùng tư thế này... Để nói chuyện đâu."
Bùi Cương nhớ lại lúc nãy trên bàn tiệc nàng đã chủ động nắm tay mình, lại nhìn đôi môi đang mấp máy của nàng, đầu óc nóng lên, hắn lập tức làm một việc mà bấy lâu nay vẫn luôn muốn làm.
Một tay chống lên thân cây, một tay đặt lên vai Ngọc Kiều, hắn cúi đầu chiếm lấy đôi môi đỏ mọng kia.
Ngọc Kiều sững sờ. Hắn đang hôn... Nàng?
Hắn đang hôn nàng!
Trong nháy mắt đầu óc Ngọc Kiều trống rỗng, chỉ còn tiếng ong ong vang vọng. Ý thức dường như dần trôi xa, nhất thời nàng chỉ biết để mặc hắn hôn.
Vì Ngọc Kiều mím chặt môi, Bùi Cương không biết làm sao nhưng vẫn theo bản năng cắn nhẹ lên môi nàng một cái sau đó mới chịu buông ra.
Trán tựa trán. Hơi thở Bùi Cương có phần thô nặng, ánh mắt sâu thẳm vô cùng, giọng nói khàn khàn gọi một tiếng: "Kiều Kiều..."
Hắn gọi nàng... Kiều Kiều?
Hắn gọi nàng là Kiều Kiều!