Ngô Duy tuổi gần ba mươi, đang độ tráng niên, tuy ngoài mặt tỏ ra là bậc chính nhân quân tử, nhưng phong thái hành sự vẫn khó giấu được vẻ phô trương, việc hắn ta ưa chuộng y phục màu đỏ sẫm chính là một minh chứng. Tướng mạo cũng chẳng đến nỗi nào, trông cũng ra dáng con người, nhưng những việc hắn ta làm thì chẳng có việc nào giống người.
Mọi người trong sảnh đều đứng dậy ra ngoài nghênh đón. Ngọc Kiều và Bùi Cương cũng bước lên, đứng bên cạnh Ngọc Thịnh.
Ngọc Thịnh thấy nữ nhi đến, bèn hạ giọng trấn an: "Phụ thân sẽ bảo vệ con, đừng sợ."
Ngọc Kiều vốn đang sợ hãi tột độ, nhờ có Bùi Cương bên cạnh mà bình tâm hơn đôi chút, nay nghe được câu nói này của phụ thân, trong lòng càng thêm cảm động, chỉ muốn chui tọt vào chăn, trùm kín đầu khóc một trận cho thỏa.
Trước đây nàng quả thực rất không hiểu chuyện!
Sau này nàng sẽ ngoan ngoãn nghe lời phụ thân, cũng sẽ san sẻ một nửa tình thương dành cho người nhà với Bùi Cương. Đợi đến ngày hai người đường ai nấy đi, nàng sẽ khuyên phụ thân chia một nửa phần gia sản của mình cho hắn!
Trong lúc nàng đang mải suy nghĩ, Ngô Duy đã bước vào sân. Ngọc Kiều lén nắm chặt vạt áo, nghe theo lời dặn của Bùi Cương và phụ thân, không ngẩng đầu nhìn Ngô Duy, chỉ cùng mọi người cúi người hành lễ.
Ngô Duy xuất thân võ tướng, khí thế tự nhiên áp đảo người khác một bậc. Đa số mọi người đều nơm nớp lo sợ hắn ta, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Ngô Duy cười nói: "Ta cũng chỉ đến xin chén rượu nhạt, mọi người đừng vì ta mà câu nệ."
Vừa nói, ánh mắt hắn ta vừa lướt qua người Bùi Cương.
Chỉ cần liếc qua một cái, nam nhân này đã nổi bật nhất trong đám đông. Ánh mắt lướt qua rồi chuyển sang nữ tử bên cạnh hắn, đây hẳn là thiên kim tiểu thư Ngọc gia, đã bị người ta nhanh chân cướp trước.
Khẽ cau mày, Ngô Duy cảm thấy vị thiên kim Ngọc gia này trông có chút quen mắt, dường như đã gặp ở đâu đó.
Nhưng do Ngọc Kiều cúi đầu, không nhìn rõ dung mạo, hắn ta cũng không tiện nhìn chằm chằm mãi nên đành dời mắt đi chỗ khác.
Chỉ là một cái liếc mắt ngắn ngủi nhưng Ngọc Kiều vẫn cảm nhận được, nàng bỗng thấy toàn thân lạnh toát.
Khó tránh khỏi có chút kinh hồn bạt vía nhưng nàng cũng thầm nhủ bản thân đừng hoảng loạn. Tuy Ngô Duy có dã tâm nhưng chưa đến mức ra tay với Ngọc gia và nàng ngay lúc này.
Dù sao Ngọc Thịnh cũng là thương nhân, lại là bậc kỳ tài trong giới, tự nhiên có sự khôn khéo, điềm tĩnh của kẻ làm ăn. Ông còn có cái tài gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ.
Ngọc Thịnh vừa cung kính vừa ung dung mời Ngô Duy vào yến sảnh, mời ngồi ghế chủ tọa, sau đó mới sai người dâng thức ăn khai tiệc.
Tuy là nhà giàu có, nhưng chung quy vẫn là ngồi cùng bàn với quan lớn triều đình, đừng nói là Ngọc Kiều, những người khác cũng đều khép nép vô cùng. Thế nên Ngọc Kiều cứ cúi đầu suốt buổi cũng chẳng mấy ai để ý.
Vốn dĩ là bữa cơm thân mật giữa thân bằng quyến thuộc nên cũng chẳng câu nệ chuyện nam nữ khác bàn.
Suốt buổi tiệc đều là Ngọc Thịnh và Ngọc Nhị gia tiếp đãi Ngô Duy.
Rượu quá ba tuần, Ngô Duy nhìn sang Bùi Cương, nhếch môi khen ngợi: "Ta nghe Thẩm Tri phủ nói con rể tương lai của Ngọc lão gia võ nghệ cao cường, lúc đi săn ở Vân Tích Sơn vì cứu lệnh thiên kim mà dũng cảm chiến đấu với bầy sói, giết chết sói đầu đàn mà vẫn có thể toàn mạng trở về, quả thực là bản lĩnh phi phàm."
Ngọc Thịnh nghe Ngô Duy khen Bùi Cương, trong lòng "thót" một cái. Nghe ý tứ của vị Tổng binh này, hắn ta định nhắm vào Bùi Cương sao?