Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 10.2

Trước Sau

break

Tang Tang thầm đoán chẳng lẽ chủ tử thực sự thích tên mã nô đó rồi sao? Nếu đúng là vậy thì lão gia có đồng ý không? Lỡ lão gia không đồng ý, tiểu thư mà bỏ trốn cùng tên mã nô đó thì nàng ấy có nên đi theo không?

Ngọc Kiều hoàn toàn không biết suy nghĩ trong đầu tỳ nữ của mình đã bay xa đến tận đâu.

Nàng cười cười nói: "Hắn ta không coi ta là bảo bối, việc gì ta phải tự hạ thấp mình dâng đến tận cửa cho người ta chê cười."

...

Hôm nay đến phiên Bùi Cương trực, hắn đứng bất động như tượng đá bên ngoài cửa Xích Ngọc Tiểu Uyển.

Sau khi Ngọc Kiều ra khỏi viện, nàng ngồi hóng mát trong đình nhỏ bên hồ, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, chống cằm nhìn sườn mặt Bùi Cương.

Vì thân phận tương lai của hắn nên nàng chú ý đến hắn nhiều hơn.

Sau nhiều ngày quan sát, Ngọc Kiều nhận thấy Bùi Cương quả thực là một người khô khan tẻ nhạt, mỗi ngày ngoài việc đứng gác trong viện của nàng thì lại ra hậu viện làm những việc nặng nhọc vốn không thuộc phận sự của mình.

Nàng từng bảo Phúc Toàn khéo léo dò hỏi xem hắn muốn gì, nhưng Bùi Cương không trả lời, Phúc Toàn gặng hỏi thêm thì bị hắn liếc một cái lạnh sống lưng, sợ quá không dám hỏi nữa.

Nàng hoàn toàn không biết rốt cuộc hắn muốn gì. Nếu dễ đoán thì còn có thể tùy cơ ứng biến, chiều theo sở thích, đằng này hắn cứ như thể ngoài việc sống sót ra thì chẳng còn mong cầu gì khác, đây mới là chỗ khó giải quyết nhất.

Vì ba năm sau Bùi Cương mới quay lại Hoài Châu với thân phận Hoài Nam Vương, còn tai kiếp của Ngọc gia lại xảy ra sau một năm nữa, do đó không thể trông cậy vào hắn được, phải tìm một chỗ dựa khác khiến Tổng binh Hoài Châu không dám tùy tiện động vào Ngọc gia.

Nàng đang định đứng dậy về phòng thì thấy hai tỳ nữ nhỏ đi ngang qua cổng viện, bước chân chậm lại, lén lút nhìn trộm Bùi Cương đang đứng gác bên ngoài.

Thấy vậy, nàng lại ngồi xuống.

Tang Tang rót trà lạnh vào chén, nhìn theo ánh mắt Ngọc Kiều, thấy hai tỳ nữ kia đang mày mắt đưa tình, bèn nói: "Vốn dĩ y phục hộ vệ trông rất oai phong, từ khi Bùi hộ vệ mặc bộ này vào, lại chỉnh trang đầu tóc gọn gàng, đám nha hoàn trong phủ ai nấy đều xuân tâm nhộn nhịp cả lên."

Ngọc Kiều nghe vậy, thuận miệng hỏi: "Chẳng lẽ ngươi cũng xuân tâm nhộn nhịp rồi à?"

Tang Tang vội xua tay: "Nô tỳ đâu dám!"

Ngọc Kiều khẽ nhíu mày, quay sang nhìn nàng ấy: "Không dám à?"

Câu này nghe sao cứ thấy gượng gạo thế nào ấy nhỉ?

Tang Tang bưng trà cho nàng, lảng sang chuyện khác: "Gần đây đám nha hoàn trong phủ đều nhìn Bùi hộ vệ bằng con mắt khác, không biết ai sẽ lọt vào mắt xanh của hắn đây."

Ngọc Kiều nhận lấy chén trà, nhấp một ngụm nhỏ rồi cũng suy nghĩ xem rốt cuộc Bùi Cương thích kiểu nữ tử nào.

Trong mộng hắn chưa cưới vợ, cũng không có thị thiếp, chỉ có mỗi mình nàng...

Chợt nghĩ đến điều gì, nàng phun ngụm trà trong miệng ra, đôi mắt mở to tròn xoe nhìn trừng trừng Bùi Cương cách đó không xa.

Chẳng lẽ... Hắn thích kiểu như nàng?

Ngọc Kiều cảm thấy bản thân vừa phát hiện ra chuyện động trời, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Tiểu thư người sao vậy?" Thấy chủ tử sặc trà, Tang Tang vội cầm khăn lau nước trà dính trên ngực áo nàng.

Lau lau một hồi, chạm phải sự mềm mại đầy đặn kia, mặt nàng ấy hơi đỏ lên, thầm nghĩ từ nhỏ mình đã đi theo chủ tử, ăn uống cũng không thiếu thốn gì, sao lại không nảy nở được như chủ tử nhỉ?

Ngọc Kiều gạt tay Tang Tang ra, trong lòng ngũ vị tạp trần*.

(*) Trong lòng mang nhiều cảm xúc phức tạp.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc