Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 10.1: Suy nghĩ - Tình cảm lạ lẫm

Trước Sau

break

Chuyện Ngọc Kiều tự ý sắp xếp một tên mã nô làm hộ vệ mới đã truyền đến tai phụ thân nàng, vì thế Ngọc lão gia lập tức gọi hai hộ vệ bên cạnh nữ nhi đến hỏi chuyện.

Ngọc lão gia cúi đầu gảy bàn tính đối chiếu sổ sách, hỏi: "Lai lịch kẻ này thế nào?"

Thẩm hộ vệ cung kính đáp: "Bẩm lão gia, người đó do tiểu thư mua ở chợ đen một năm trước, là nô lệ ở trường săn."

Nghe vậy, bàn tay đang gảy bàn tính khựng lại, ông ngẩng đầu nhìn Thẩm hộ vệ: "Trường săn? Loại trường săn lấy nô lệ làm con mồi để săn bắn sao?"

Thẩm hộ vệ gật đầu: "Hơn nữa hắn đã ở trong trường săn tròn mười năm, rất hiếm thấy nô lệ nào sống sót ở đó lâu như vậy."

Ngọc lão gia im lặng hồi lâu, tiếp tục hỏi: "Thân thủ hắn thế nào?"

Thẩm hộ vệ: "Thân thủ người này cực tốt, chỉ là tại hạ thấy có vài điểm kỳ lạ."

Ngọc lão gia khẽ nhướng mày: "Kỳ lạ chỗ nào?"

"Mặc dù chiêu thức của hắn tạp nham, nhưng không khó nhận ra là người tập võ từ nhỏ, có nền tảng cơ bản vững chắc như vậy, người dạy hắn không phải nhất đại tông sư thì cũng là cao thủ võ học."

"Ta thấy có lẽ chỉ là thiếu gia của một thế gia sa sút nào đó thôi, chẳng có gì lạ cả." Tần hộ vệ đứng bên cạnh lên tiếng.

Mấy ngày nay Tần hộ vệ cũng gặp Bùi Cương vài lần. Đối phương lúc nào cũng trưng ra bộ mặt lạnh băng, nói chuyện với hắn thì hắn chỉ đáp lại cực kỳ ngắn gọn, sau vài lần như vậy Tần hộ vệ cũng lười để ý đến hắn nữa.

Ngọc lão gia nói với giọng thản nhiên: "Ta không quan tâm hắn là ai, miễn là hắn không gây hại cho Kiều nhi là được. Hai người các ngươi gần đây để mắt đến hắn một chút, nếu có ý đồ bất chính, lập tức báo cho ta."

Hai người đồng thanh đáp: "Vâng."

"Còn một chuyện nữa cần hai vị lưu ý giúp ta."

Tần hộ vệ nói: "Lão gia cứ nói."

"Tiện thể để ý giúp ta xem rốt cuộc Kiều nhi và Hoành Kính đã xảy ra chuyện gì."

Lần này từ Cẩm Châu trở về, Ngọc lão gia nhận thấy nữ nhi của mình có vẻ không ổn, định để thê tử quan tâm hỏi han nàng. Nhưng hai hôm trước gọi Thẩm Hoành Kính đến nói chuyện, ông phát hiện hắn ta cũng có vẻ bất thường.

Có lẽ bọn trẻ đang giấu ông chuyện gì đó?

Khi Thẩm Hoành Kính đến tìm Ngọc Kiều lần nữa, nàng dứt khoát không gặp. Nàng sai Tang Tang ra truyền lời, nói cho hắn ta thêm ba ngày, nếu hắn ta vẫn không nghĩ thông suốt thì nàng sẽ dùng cách của mình để hủy hôn.

Tang Tang truyền lời xong quay lại bẩm báo: "Tiểu thư, Kính thiếu gia bảo nô tỳ nói với người rằng cây ngay không sợ chết đứng."

Thẩm Hoành Kính mặt dày, câu trả lời này cũng nằm trong dự liệu của nàng.

"Nhưng tiểu thư... Tại sao người lại đột ngột muốn hủy hôn với Kính thiếu gia thế?" Lúc nãy nghe chủ tử nói hủy hôn, nàng ấy gần như ngơ ngác, đến giờ vẫn chưa hoàn hồn.

Ngọc Kiều không đáp mà hỏi ngược lại: "Biểu ca đi rồi sao?"

Tang Tang gật đầu: "Nô tỳ nhìn thấy ngài ấy về viện rồi mới quay lại."

Nghe vậy, Ngọc Kiều cầm chiếc quạt tròn nhỏ đứng dậy: "Trời nóng quá, ra đình bên hồ hóng mát chút đi."

"Tiểu thư..." Tang Tang gọi với theo, giọng có chút lo lắng.

Nàng ấy lo lắng chủ yếu là vì gần đây tiểu thư lạnh nhạt với vị hôn phu mà mình từng rất thích, nhưng lại nhìn tên mã nô kia bằng con mắt khác.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc