Trong mộng hắn đã giam cầm nàng trong Hoài Nam Vương phủ, vậy chắc chắn không phải là thích nàng. Nếu thích nàng thì sẽ không đối xử với nàng như vậy, mà sẽ tìm cách lấy lòng nàng, huống hồ trong mộng nàng dường như rất kháng cự sự thân mật của hắn.
Nghĩ vậy thì Bùi Cương trong mộng đối xử với nàng như thế không chỉ để trả thù, mà còn để thỏa mãn dục vọng!
Nghĩ đến đây, trong lòng Ngọc Kiều mâu thuẫn vô cùng. Nàng cảm thấy Bùi Cương thật chướng mắt, rõ ràng không muốn hắn xuất hiện trước mặt mình, nhưng để sau này khi hắn nhớ đến Ngọc gia sẽ không coi đây là cái gai trong mắt mà ngược lại còn cảm kích nhà mình, bây giờ nàng phải nâng niu hắn.
Vì tính kế lâu dài, thêm một chỗ dựa vững chắc vẫn tốt hơn thêm một kẻ thù.
Nhưng chuyện nào ra chuyện đó, nếu hiện tại hắn có ý đồ với nàng, nàng nhất định phải dập tắt ý đồ đó ngay từ trong trứng nước!
Ngọc Kiều đặt mạnh chén trà xuống, đứng dậy đi về phía viện của mình, dừng lại trước mặt Bùi Cương.
Khi nàng dừng lại trước mặt hắn, biết chủ tử không thích mình nhìn chằm chằm, hắn lập tức cụp mắt xuống. Nhưng ngay khoảnh khắc hạ mắt xuống, ánh nhìn chạm phải vệt nước ẩm ướt trên ngực áo nàng, đáy mắt hắn tối sầm lại.
Yết hầu khẽ chuyển động, nhiệt độ cơ thể trong phút chốc dường như còn nóng hơn cả khi đứng dưới nắng gắt.
Ngọc Kiều nói: "Nghe quản sự nói ngươi vào phủ một năm chưa từng xin nghỉ, cũng chưa từng nghỉ ngơi ngày nào. Xưa nay ta vẫn luôn thương xót hạ nhân, hôm nay ngươi không cần trực nữa, nghỉ ngơi một ngày đi."
Hôm nay Ngọc Kiều không muốn nhìn thấy Bùi Cương, cho hắn nghỉ vừa không phải gặp mặt, lại vừa mang tiếng đối tốt với hắn, nhất cử lưỡng tiện.
"Nô tài không cần nghỉ ngơi, nhận tiền công thì phải làm việc tương xứng." Có lẽ do miệng khô, giọng hắn khàn hơn ngày thường một chút.
Ngọc Kiều ngang ngược nói: "Ta bảo ngươi nghỉ thì cứ nghỉ, đây là mệnh lệnh của ta."
Nói xong nàng cảm thấy giọng điệu mình hơi nặng nề, có vẻ bắt nạt người quá đáng, bèn bổ sung thêm: "Vết thương của ngươi mới lành, nếu ngày nào ta cũng bắt ngươi phơi nắng, người ngoài không biết lại tưởng ta là chủ tử chuyên ức hiếp hạ nhân."
Bùi Cương hoàn toàn không biết chủ tử cho hắn nghỉ chỉ vì đơn thuần không muốn nhìn thấy hắn, ngược lại vì thấy thái độ của chủ tử với hắn gần đây thay đổi rõ rệt, khóe miệng hắn vô thức nhếch lên một nụ cười nhẹ.
Cuối cùng Bùi Cương vẫn đáp một tiếng: “Vâng.”
Thấy hắn đồng ý, Ngọc Kiều không nói thêm gì nữa, đi thẳng vào trong viện.
Sau khi chủ tử rời đi, Bùi Cương mới ngước đôi mắt u tối lên, đáy mắt cuộn trào dục vọng mà có lẽ chính hắn cũng không rõ.
Một sự thôi thúc lạ lẫm mà mãnh liệt muốn làm điều gì đó lan nhanh từ đáy lòng vào trong máu, khiến máu huyết hắn sôi sục.
Kể từ đêm chủ tử đến tìm, mỗi lần Bùi Cương chú ý quá mức đến nàng đều nảy sinh sự thôi thúc này.
Bùi Cương tuy đã ngoài hai mươi, nhưng từ khi có ký ức đã sống tách biệt với thế giới bên ngoài suốt mười năm, một năm ở Ngọc phủ cũng không giao du với ai, dẫn đến việc hắn hiểu biết rất ít về chuyện nam nữ.
Hắn nhắm mắt điều hòa hơi thở, khẽ thở ra một hơi nóng hổi rồi mở mắt ra, đôi mắt đen lại khôi phục vẻ trầm ổn nội liễm như thường ngày.