"Ta còn định giữ cho biểu ca chút thể diện, không ngờ biểu ca lại mặt dày vô sỉ đến thế." Ngọc Kiều tưởng nói toạc ra thì có thể cắt đứt một cách dứt khoát, nào ngờ lòng tự trọng của Thẩm Hoành Kính quá cao, da mặt cũng quá dày, ngược lại còn làm hỏng việc.
Nghe Ngọc Kiều mắng mình mặt dày vô sỉ, sắc mặt Thẩm Hoành Kính trở nên khó coi, hắn ta nghiến răng nói: "Ta trong sạch, quyết không hủy hôn sự này."
Ngọc Kiều nhất thời bị hắn ta chọc tức đến mức bật cười: "Vậy để xem ta nói với phụ thân rằng ta chịu uất ức, hôn sự này có hủy được không!"
Nói rồi nàng quay người định đi thẳng, nào ngờ lại chạm phải ánh nhìn thâm trầm của một đôi mắt đen sâu thẳm, cơ thể theo bản năng cứng đờ lại.
Bùi Cương thu lại ánh mắt đang nhìn Thẩm Hoành Kính, đúng lúc Ngọc Kiều quay người lại, bốn mắt nhìn nhau, hắn lập tức cúi đầu xuống, che giấu cảm xúc trong đáy mắt.
Bùi Cương đi về phía đình, dừng lại cách đó vài bước: "Nô tài thỉnh an tiểu thư."
Ngọc Kiều ngẩn ra một lúc mới hỏi: "Sao ngươi lại ở đây?"
Vừa rồi Thẩm Hoành Kính cũng nhìn thấy nam nhân cao lớn này. Dù hắn mặc y phục hạ nhân màu xanh xám thô kệch, nhưng không hiểu sao, hắn ta lại cảm thấy một áp lực và... Cảm giác nguy hiểm toát ra từ đối phương.
Bùi Cương: "Hôm nay là ngày thứ sáu, năm ngày đã qua."
Ngọc Kiều ngẩn ra một lúc, sau đó mới hiểu ý hắn nói năm ngày đã qua là gì. Trước đó, nàng sợ vết thương của hắn nặng thêm nên bảo hắn nghỉ ngơi thêm năm ngày.
Ngọc Kiều ngó lơ Thẩm Hoành Kính, đi đến trước mặt Bùi Cương, nhíu mày nói: "Nhưng chẳng phải mấy hôm trước vết thương bị nứt ra sao?"
"Đã không còn đáng ngại." Bùi Cương hơi cúi đầu, không ai nhìn thấy ánh mắt hắn. Nhưng dù vậy khí thế toát ra từ người hắn vẫn không thể che giấu, khiến người ta không thể phớt lờ.
Ngọc Kiều im lặng một lát, sau đó vẫy tay gọi Tang Tang đang đứng ngoài viện, đợi nàng ấy đi tới rồi dặn dò: "Đi gọi Phúc Toàn đến đây."
Dặn xong, nàng nói với Bùi Cương: "Ngươi đi theo ta."
Nàng hoàn toàn không để ý đến Thẩm Hoành Kính trong đình.
Thẩm Hoành Kính nhìn theo bóng lưng Bùi Cương với ánh mắt dò xét, trong lòng vô cùng khó hiểu, sao hắn ta lại cảm thấy nguy hiểm từ một tên hạ nhân chứ?
Chắc là ảo giác thôi nhỉ?
...
Vào sảnh ngồi xuống, có lẽ vì trong sảnh có Bùi Cương nên Ngọc Kiều cảm thấy không được tự nhiên.
Để xua đi cảm giác gượng gạo đó, nàng lấy mấy quả óc chó vỏ mỏng trên bàn, lần lượt bóc từng quả, tuy vỏ mỏng nhưng bóc nhiều đầu ngón tay cũng đỏ lên. Vì hơi đau nên cũng vừa hay giúp nàng phân tán bớt sự chú ý.
Bùi Cương đứng cách đó vài bước, ánh mắt hơi rũ xuống dừng lại trên những ngón tay thon dài trắng nõn của Ngọc Kiều. Đầu ngón tay ửng đỏ khiến hắn cảm thấy chói mắt, vô thức nhíu mày.
Lúc này Tang Tang và Phúc Toàn bước vào sảnh, Bùi Cương cũng thu lại ánh nhìn khỏi những ngón tay ửng đỏ của Ngọc Kiều.
Nàng ăn xong nhân óc chó, đặt vỏ lên bàn, phủi tay rồi nhìn Phúc Toàn hỏi: "Mấy ngày nay đều do ngươi đưa thuốc cho Bùi hộ vệ, ngươi nói xem vết thương của hắn thế nào rồi, có thể đảm nhận chức vụ hộ vệ không?"
Phúc Toàn liếc nhìn Bùi Cương bên cạnh, dù hắn không nhìn lại nhưng Phúc Toàn vẫn cảm thấy áp lực.
"Bẩm tiểu thư, Bùi hộ vệ đã không còn đáng ngại rồi ạ." Không chỉ là không đáng ngại, mấy ngày nay thấy Bùi Cương tự giác làm những việc nặng nhọc ở hậu viện như chẻ củi gánh nước, dáng vẻ nhẹ nhàng không chút tốn sức đó suýt khiến Phúc Toàn tưởng những vết roi trên người hắn chỉ là đồ trang trí.
Thấy Phúc Toàn không giống đang nói dối, Ngọc Kiều suy nghĩ một chút rồi nói với Bùi Cương: "Hiện tại bên cạnh ta có hai hộ vệ võ nghệ cao cường, ngày thường ta không ra ngoài, ngươi có thể thỉnh giáo bọn họ một chút."