Vì Ngọc Kiều là hòn ngọc quý trên tay Ngọc lão gia, chức hộ vệ này chắc chắn phải qua tầng tầng lớp lớp tuyển chọn. Hiện tại nàng chỉ là muốn “tiền trảm hậu tấu”, bởi nếu để phụ thân biết Bùi Cương làm hộ vệ cho nàng, nhất định ông sẽ kiểm tra thân thủ của hắn.
Ngọc Kiều không biết thân thủ Bùi Cương thế nào, nhưng nghĩ lại, hắn có thể sống sót lâu như vậy ở nơi hung hiểm như trường săn thì võ công chắc chắn không tệ. Chẳng qua do không có người chỉ dạy bài bản, cùng lắm chỉ là những chiêu thức tự phát mà thôi.
Mà hai hộ vệ bên cạnh nàng đều do phụ thân bỏ ngàn vàng thuê về, tất nhiên thân thủ cực tốt. Nếu Bùi Cương có thể học được vài chiêu từ họ, đến lúc phụ thân kiểm tra hẳn cũng có thể thuận lợi vượt qua.
Bùi Cương rất ngoan ngoãn đáp: "Nô tài đã hiểu."
Ngọc Kiều gật đầu, nói tiếp: "Thực ra làm hộ vệ cho ta cũng không quá mệt, chỉ khi nào ta ra khỏi phủ mới cần đi theo, nếu ta không ra ngoài thì cứ ở trong viện canh gác là được."
"Vâng."
Nói xong những điều cần nói, nàng định cho hắn lui xuống thì ánh mắt bị bộ y phục hạ nhân thô kệch trên người hắn thu hút, cảm thấy hơi chướng mắt, bèn dặn Phúc Toàn: "Ngươi đưa Bùi hộ vệ đến chỗ quản gia nhận vài bộ y phục hộ vệ đi."
Sau đó Phúc Toàn và Bùi Cương lui ra ngoài.
Ăn khá nhiều óc chó nên khát nước, Ngọc Kiều nhấp liền mấy ngụm trà.
Tang Tang đợi người đi khuất mới lo lắng hỏi: "Tiểu thư... Người thực sự để mắt đến Bùi hộ vệ này sao?"
Ngọc Kiều đang uống nước thì sặc, ho sù sụ, dọa Tang Tang vội vàng vuốt lưng cho nàng.
Ngọc Kiều suýt chút nữa bị câu nói của nàng ấy làm cho sặc chết.
Bình tĩnh lại, nàng trừng mắt nhìn Tang Tang: "Đầu óc ngươi nghĩ cái gì thế hả, ngươi thấy chủ tử ta để mắt đến điểm nào của hắn?"
Nàng ấy ngẫm nghĩ rồi đáp: "Không thân phận không địa vị, tướng mạo thì..." Tang Tang ngập ngừng, hình như nàng ấy chưa bao giờ để ý kỹ tên mã nô kia trông thế nào, nhất thời không biết nên nói là xấu hay bình thường.
Bỏ qua chuyện tướng mạo, nàng ấy nói tiếp: "Tính tình lại kỳ quặc, ít nói, đúng là tiểu thư không thể nào để mắt đến hắn được, nhưng mấy ngày nay tiểu thư thực sự là..."
Ngọc Kiều bốc mấy quả óc chó đưa cho Tang Tang, ngắt lời nàng ấy: "Ngươi cứ coi như ta buồn chán nên mới để ý đến hắn đi, hết chán là thôi..." Nàng ngừng một chút, liếc nhìn quả óc chó trong tay, nói: "Bóc cho ta, ta muốn ăn."
Tang Tang đành cầm lấy óc chó từ từ bóc, nhưng vẫn cảm thấy lời chủ tử nói thật kỳ lạ.
Hồi lâu sau, Bùi Cương thay một bộ y phục hộ vệ màu đen bước vào, Tang Tang lơ đãng nhìn qua. Chỉ một cái liếc mắt đã khiến nàng ấy kinh ngạc đến mức buông tay, quả óc chó đang bóc dở lập tức rơi xuống đất.
Tang Tang lờ mờ đoán được vì sao chủ tử lại để ý tên mã nô này rồi.
Chủ tử không thích kẻ xấu xí, nhưng vẫn thích người đẹp mà!