Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 8.1: Hộ vệ - Thích người đẹp

Trước Sau

break

Mấy ngày nay Ngọc Kiều vẫn luôn trăn trở làm sao để Ngọc gia tránh được tai kiếp một năm sau, mà kẻ đầu sỏ gây ra tai họa cho Ngọc gia chính là tên Tổng binh Hoài Châu hiện tại.

Về tên Tổng binh này, Ngọc Kiều đã cho người đi điều tra.

Tuy nhiên có lẽ do hắn ta giấu mình quá kỹ, hơn nữa người nàng phái đi cũng chẳng phải thám tử chuyên nghiệp, nên tin tức thu được chẳng có mấy giá trị.

Ngọc Kiều tự biết bản thân non nớt, nếu chỉ dựa vào việc biết trước tương lai mà đấu trí đấu dũng với tên Tổng binh đó, chắc chắn nàng sẽ thua thảm hại.

Chưa nói đến việc hắn ta từng trải hơn nàng bao nhiêu, chỉ riêng việc hắn ta ngồi vững ở vị trí Tổng binh Hoài Châu hiện tại cũng đủ thấy tâm cơ thâm sâu khó lường. Nàng chỉ có những giấc mộng vụn vặt và chút khôn vặt, đối đầu trực diện không khác gì lấy trứng chọi đá.

Phụ thân chèo lái cả Ngọc gia, năng lực dĩ nhiên xuất chúng, dù là kiến thức hay mưu lược đều hơn hẳn nàng, do đó chuyện giấc mộng này nhất định phải nói cho ông biết.

Chỉ là nói thế nào, nói bao nhiêu thì phải cân nhắc thật kỹ.

Nàng là tâm can bảo bối của phụ mẫu, nếu phụ thân biết Bùi Cương sau này sẽ sỉ nhục nàng, dù biết thân phận tương lai của hắn, e rằng ông cũng sẽ bất chấp tất cả mà âm thầm xử lý hắn.

Ngọc Kiều biết rất rõ phụ thân mình, tuy bề ngoài ông là người hiền lành, nhưng khi cần tàn nhẫn thì chưa bao giờ nương tay. Nếu không sao Ngọc gia có thể trở thành phú hộ đứng đầu Hoài Châu như ngày hôm nay?

Ngọc Kiều sợ phụ thân muốn giết Bùi Cương, lại sợ giết không chết, cuối cùng tự chuốc lấy hậu quả, đồng thời nàng cũng sợ chuyện giết chóc.

Đang lúc nàng suy tính xem nên nói chuyện này với phụ thân thế nào thì hạ nhân vào báo Thẩm Hoành Kính đến tìm.

Thẩm Hoành Kính ở Ngọc gia cũng được mấy ngày rồi, ngoại trừ ngày đầu tiên, Ngọc Kiều và hắn ta hoàn toàn không nói chuyện với nhau. Giờ hắn ta đến tìm, nàng không khỏi đoán già đoán non mục đích của hắn ta.

Chẳng lẽ là bàn chuyện từ hôn à?

Ngọc Kiều vốn định không gặp, nhưng nghĩ đến khả năng từ hôn, bèn để hắn ta đợi ngoài viện, cố tình lề mề một hồi lâu mới ra.

Ngoài viện của Ngọc Kiều có một hồ sen nhỏ, Thẩm Hoành Kính đứng đợi bên hồ, đợi đến mức mất kiên nhẫn mới thấy nàng chậm rãi đi ra.

Bảo hạ nhân lui ra xa đứng đợi, Ngọc Kiều bước vào đình, vẻ mặt đầy mong chờ hỏi: "Biểu ca tìm ta, có phải đã quyết định nói chuyện từ hôn với phụ thân rồi không?"

Rõ ràng trước đây nàng luôn vây quanh hắn ta, giờ lại tránh hắn ta như tránh tà.

Nghĩ đến đây, lại nhìn thấy vẻ mong chờ không chút che giấu của Ngọc Kiều, Thẩm Hoành Kính bỗng thấy tức tối trong lòng.

"Ngọc Kiều biểu muội, ta đến tìm muội là muốn giải thích, trước đây ta chỉ ngưỡng mộ tính cách của Ngọc Dao biểu muội, chưa từng có hành động nào vượt quá giới hạn..."

Nghe Thẩm Hoành Kính giải thích, Ngọc Kiều lập tức giơ tay lên: "Dừng lại!"

Ngắt lời Thẩm Hoành Kính xong, nàng nhìn hắn ta với vẻ không thể tin nổi: "Biểu ca đến đây chỉ để nói những lời này, chứ không phải chuyện từ hôn à?"

Thẩm Hoành Kính đáp: "Nếu ta từ hôn chẳng phải là thừa nhận bản thân phẩm hạnh bại hoại sao?"

Phu thê Ngọc gia cũng nhận ra giữa hai người có vấn đề, nên Ngọc lão gia đã gọi Thẩm Hoành Kính đến hỏi chuyện, nhưng hắn ta nhất quyết không đề cập đến việc hủy hôn, chỉ nói là có thể Ngọc Kiều đã hiểu lầm gì đó.

Tuy chuyến này Thẩm Hoành Kính muốn từ hôn, nhưng không phải từ hôn trong tình cảnh Ngọc Kiều đã biết tỏng tâm tư của hắn ta.

Mùa hè năm ngoái đến Hoài Châu, tuy hắn ta có nảy sinh tình cảm với Ngọc Dao nhưng chưa từng làm chuyện gì vượt quá lễ giáo.

Xưa nay Thẩm Hoành Kính vẫn luôn tự cho bản thân thanh cao, vốn dĩ hủy hôn theo lời Ngọc Kiều là thuận lợi nhất, nhưng nếu lúc này thực sự đồng ý thì chẳng khác nào thừa nhận phẩm hạnh của hắn ta không đoan chính.

Vì thế Thẩm Hoành Kính do dự.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc