Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 59.3

Trước Sau

break

Lúc Ngọc Dao đang thầm vui mừng thì Bùi Cương bỗng nói: "Chuyện trước kia, đa tạ."

Ngọc Dao đang thầm vui mừng bỗng sững sờ: "Ta làm gì cơ?" Trước hôm nay nàng ta chưa từng nói chuyện với vị đường tỷ phu tương lai này câu nào, sao bỗng nhiên lại cảm ơn nàng ta?

Sắc mặt Bùi Cương lạnh lùng, thản nhiên nói: "Nếu không phải nhờ ngươi dây dưa không dứt với Thẩm gia, Kiều Kiều sao có thể hủy hôn với Thẩm gia dễ dàng như vậy."

Lúc Ngọc Kiều hủy hôn với Thẩm Hoành Kính, Bùi Cương vẫn là hộ vệ nhưng chuyện cần biết hắn đều biết rõ mồn một.

Ngọc Dao vốn còn chút đắc ý, nghe Bùi Cương nói vậy, mặt cắt không còn giọt máu, hai tỳ nữ nhỏ phía sau hoàn toàn không biết chuyện gì nghe xong sắc mặt cũng biến đổi.

Ngọc Dao hoảng hốt nói: "Tỷ phu, huynh đừng nói bậy, hủy hoại thanh danh của ta."

Giọng nói lạnh lùng: "Cảm ơn là thật. Ngoài ra, ta không muốn thấy nàng ấy chịu ấm ức, nên đừng có động tâm tư xấu xa với nàng ấy."

Bùi Cương tinh ý, tự nhiên nhìn ra vẻ thầm vui mừng của Ngọc Dao vừa rồi.

Bùi Cương định đi thì bỗng nghe thấy tiếng Ngọc Kiều: "Các người đang nói chuyện gì thế?"

Quay đầu lại, thấy Ngọc Kiều đi tới từ hành lang phía trước. Dù giả vờ bình tĩnh nhưng bước chân lại nhanh hơn bình thường rất nhiều.

Đi đến trước mặt Bùi Cương, chẳng khác nào gà mẹ bảo vệ con.

Sau đó nàng nở nụ cười giả tạo với Ngọc Dao: "Nghe nói Vương tiểu thư tổ chức tiệc trà mùa đông, giờ này muội còn chưa đi, ở nhà làm gì?"

Sự đề phòng trong mắt Ngọc Kiều rất nặng, như phòng trộm vậy. Cứ như sợ Ngọc Dao sẽ nhắm vào Bùi Cương.

Ngọc Dao vừa bị lời nói của Bùi Cương làm cho nghẹn họng, giờ lại bị Ngọc Kiều đề phòng như vậy, tức muốn thổ huyết.

Nàng ta thật muốn nói với bọn họ, cho dù tướng mạo có đẹp đến đâu nhưng không có thân phận, nàng ta cũng chẳng thèm để vào mắt!

Nắm chặt khăn trong tay, nghiến răng, cuối cùng nàng ta vẫn nở nụ cười gượng gạo: "Vậy Ngọc Dao đi dự tiệc trà của Vương tiểu thư trước đây, đường tỷ, đường tỷ phu cáo từ."

Cáo từ xong, nàng ta quay người rảo bước đi nhanh.

Ngọc Dao không muốn ở lại với hai người này thêm chút nào nữa, bọn họ rõ ràng là phu xướng phụ tùy mà cùng nhau bắt nạt nàng ta!

Nhìn bóng lưng vội vã rời đi của Ngọc Dao khuất dần, Ngọc Kiều mới đưa tay lén véo mạnh vào cánh tay Bùi Cương một cái, nhưng khổ nỗi cơ bắp trên cánh tay hắn quá cứng, véo đến đỏ cả đầu ngón tay mà vẫn không xi nhê gì.

Bùi Cương gỡ bàn tay đỏ ửng của nàng xuống, nói: "Lần sau cứ lấy đồ mà đánh."

Ngọc Kiều lườm hắn một cái, hạ giọng giận dỗi: "Ta đã nói với ngươi rồi mà, nếu đường muội ta cố ý bắt chuyện với ngươi, ngươi đừng có để ý đến nàng ta, sao ngươi còn nói chuyện với nàng ta?"

Đường muội của mình thế nào, Ngọc Kiều biết rõ nhất. Ngọc Dao chính là không muốn thấy nàng sống tốt hơn mình, nam tử xuất sắc như Bùi Cương, ai mà không yêu?

Nàng tin Bùi Cương nhưng không tin Ngọc Dao. Chỉ sợ Ngọc Dao nhân lúc Bùi Cương không để ý mà sàm sỡ, chiếm tiện nghi của hắn!

Vì thế khi biết Bùi Cương đến viện nhị phòng, nàng mới kiếm cớ trốn khỏi phòng mẫu thân đi tìm hắn.

"Vừa nãy ta đang cảm ơn nàng ta."

Nghe vậy, Ngọc Kiều khẽ cau mày: "Ngươi với nàng ta gặp mặt chẳng được mấy lần, cảm ơn nàng ta cái gì?"

Bùi Cương nắm tay Ngọc Kiều đi về phía viện của mình. Vừa đi vừa nói: "Trước đây nếu không nhờ nàng ta dây dưa không dứt với Thẩm gia, nàng sao có thể hủy hôn dễ dàng như vậy?"

Bước chân Ngọc Kiều khựng lại, vô cùng kinh ngạc: "Ngươi cảm ơn nàng ta vì chuyện này sao?"

Bùi Cương gật đầu: "Ngoài ra, thay nàng xả giận, ta không muốn thấy nàng chịu ấm ức."

Ngọc Kiều xấu hổ đánh hắn một cái: "Ngươi đừng nói mấy lời sến súa này trước mặt người khác." Ý chỉ Tang Tang và Thanh Cúc đang cười trộm phía sau.

Bùi Cương gật đầu: "Sau này chỉ để một mình nàng nghe thấy."

"Ngươi còn nói nữa!" Nàng thẹn thùng lườm hắn.

Tuy xấu hổ nhưng nghĩ đến chuyện Bùi Cương cảm ơn Ngọc Dao, có thể tưởng tượng ra sắc mặt khó coi của Ngọc Dao, nàng che miệng cười trộm.

Về đến viện của mình, Ngọc Kiều mới hỏi hắn: "Đúng rồi, ngươi đến viện Nhị thúc làm gì?"

Bùi Cương chỉ im lặng một giây rồi đáp: "Phụ thân bảo ta đi tìm Ngọc Hằng nói vài chuyện."

Nghe vậy, Ngọc Kiều cau mày: "Phụ thân không phải bảo ngươi đi quản giáo Ngọc Hằng đấy chứ?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc