Bùi Cương không nói gì.
"Đường ca ta hết thuốc chữa rồi, ngươi đừng quản hắn ta, hắn ta thích làm gì thì làm... Mà trên tay ngươi cầm cái gì thế?"
Bùi Cương thản nhiên nói: "Quà mừng hắn tặng, nàng muốn xem không?"
Ngọc Kiều nhăn mũi, ghét bỏ nói: "Ta mới không thèm xem, với mắt thẩm mỹ của đường ca, tặng được quà gì tốt chứ? Chắc chắn là mấy thứ đồ trang trí quê mùa."
Nghe vậy, sắc mặt Bùi Cương không đổi, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Càng không cho nàng xem, chắc nàng càng tò mò, chủ động cho nàng xem, nàng mới không có hứng thú.
Vừa về đến nội viện, tỳ nữ bên cạnh Ngọc phu nhân đã vội vàng chạy tới, dừng lại trước mặt bọn họ, nhún người hành lễ rồi gấp gáp nói: "Tiểu thư, phu nhân đang tìm người đấy ạ."
Sắc mặt Ngọc Kiều hơi đổi, nhìn sang Bùi Cương: "Chết rồi, mẫu thân ta nói trước khi thành thân phải ít gặp mặt ngươi, để bà ấy biết ta gặp ngươi, chắc chắn sẽ mắng ta một trận!"
Bùi Cương khẽ cau mày: "Ta sẽ đi tìm nàng."
Câu này lọt vào tai Ngọc Kiều thành: "Tối nay ta sẽ đi tìm nàng."
Mặt nàng đỏ bừng ngay lập tức: "Ngươi đừng đến tìm ta, sắp thành thân rồi, tân lang tân nương không được gặp mặt là phong tục, ta không nói với ngươi nữa, phải về ngay đây, nếu không mẫu thân nổi giận lên thì đến phụ thân cũng không dỗ được đâu."
Nói rồi nàng xách váy chạy bước nhỏ đi mất.
Ngọc Kiều vừa đi, Phúc Toàn cũng tìm đến, báo là thợ may làm hỉ phục cho hắn đã đến.
Còn chưa đầy một tháng nữa là đến ngày cưới, mọi công tác chuẩn bị đều phải đẩy nhanh tiến độ.
Bận rộn cả ngày, đến đêm Bùi Cương mới mở chiếc hộp gỗ lấy từ chỗ Ngọc Hằng ra.
Lấy hết sách ra ngoài.
Xem từng cuốn một, màn đêm dần buông, mây đen che khuất ánh trăng, mọi người trong Ngọc phủ đều đã ngủ say, Thế An Viện càng thêm vắng vẻ.
Bùi Cương gấp cuốn sách trên tay lại. Nhắm mắt hít một hơi thật sâu.
Toàn thân nóng ran như bị lửa đốt.
Những cuốn sách hương diễm Ngọc Hằng đưa, đối với một kẻ ngờ nghệch trong chuyện tình cảm như Bùi Cương, còn có sức công phá lớn hơn cả mấy trang tranh vẽ xem vội ở lầu xanh trước kia.
Mở mắt ra, ánh mắt vẫn u tối vô cùng.
Hắn dứt khoát đứng dậy, đi thẳng ra khỏi phòng, đứng trong sân hóng gió lạnh.
Cuối tháng mười hai, Hoài Châu không có tuyết nhưng cũng lạnh thấu xương. Ban ngày gió lạnh đã đủ buốt giá, đêm khuya càng lạnh như đang ở trong hầm băng. Lúc này chẳng ai muốn ra khỏi phòng, cho dù có ở ngoài cũng cố tìm chỗ khuất gió để tránh.
Bùi Cương đứng trong gió lạnh rất lâu nhưng ngọn lửa tà dục trong lòng dập thế nào cũng không tắt. Cơ thể hắn càng căng cứng hơn bao giờ hết.
Hắn thở hắt ra một hơi tạo thành làn khói trắng.
Nhìn về phía viện của Ngọc Kiều, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng Bùi Cương vẫn bước đi.
Bên kia Ngọc Kiều đang ngủ ngon lành thì bên tai truyền đến tiếng gọi trầm thấp. Từng tiếng "Kiều Kiều".
Ngọc Kiều mở mắt, mơ màng nhìn thấy một bóng người cao lớn bên ngoài màn, giật mình kinh hãi, ôm chặt lấy chăn: "Ai!"
Màn được vén lên, khuôn mặt Bùi Cương hiện ra, Ngọc Kiều mới thở phào nhẹ nhõm. Bị gọi dậy lại còn bị dọa giật mình, tính khí tiểu thư lập tức trỗi dậy, nàng cau có: "Sao ngươi lại ở đây! Chẳng phải đã bảo đừng đến rồi sao!"
Bùi Cương bỗng cúi người, đè xuống. Hơi nóng ngùn ngụt cũng lập tức bao trùm lấy nàng.
Hắn nằm trên người nàng. Giọng khàn khàn, thì thầm: "Kiều Kiều, ta khó chịu."
Sắc mặt Ngọc Kiều thay đổi, cũng chẳng màng xấu hổ, lập tức lo lắng: "Ngươi bị sốt à?"
Nàng dường như thực sự cảm nhận được cơ thể hắn nóng hơn bình thường rất nhiều.
"Không."
"Vậy rốt cuộc ngươi khó chịu ở đâu..." Ngọc Kiều nhìn vào mắt hắn, lời nói im bặt.
Ánh mắt này giống hệt trong mộng, và cả đêm hắn mất kiểm soát ở Dung Thành!
Ngọc Kiều lập tức hiểu hắn muốn làm gì, sắc mặt hơi tái đi.
"Kiều Kiều, giúp ta được không?"
Hơi thở của Bùi Cương phả vào mặt Ngọc Kiều, nóng hổi.
Ánh mắt giống nhau nhưng biểu cảm lại có chút khác biệt, vẻ mặt hắn đau khổ và kìm nén, trông rất khó chịu.
Ngọc Kiều cũng xót xa cho hắn nhưng vẫn hoảng hốt nói: "Ta chịu đau được nhưng... Nhưng chuyện đó chỉ có thể làm sau khi thành thân thôi..."
Bùi Cương lắc đầu: "Chỉ là giúp ta thôi..."
"Giúp... Giúp thế nào?" Mặt Ngọc Kiều đỏ như gấc, cứ cảm thấy lời bọn họ nói chẳng có gì nhưng lại khiến người ta đỏ mặt tim đập, xấu hổ vô cùng.
Giọng nói nũng nịu mềm mại khiến yết hầu Bùi Cương chuyển động. Nhìn Ngọc Kiều kiều diễm ướt át bên dưới, cơ thể càng thêm khô nóng.
Một lúc sau, hắn mới trầm giọng nói: "Sờ... Sờ ta..."
Hồi lâu sau, Bùi Cương được giải tỏa đôi chút, mới gục xuống người Ngọc Kiều thở dốc, khàn giọng xin lỗi: "Xin lỗi."
Ngọc Kiều mãi vẫn chưa bình tĩnh lại được.
Một mặt xấu hổ đến mức bản thân cũng nóng lên, mặt khác nàng mới phát hiện ra mình bị lừa rồi.
Làm gì có chủy thủ nào mang theo bên người?
Rõ ràng là cái đó của hắn...
Đồ lừa đảo!
Ngọc Kiều vừa thẹn vừa giận, cắn mạnh vào vai hắn một cái.
Bùi Cương run lên, rên khẽ một tiếng, sau đó khàn giọng nói bên tai Ngọc Kiều: "Nô tài rất thích tiểu thư cắn người như vậy."
Ngọc Kiều mặt đỏ tía tai và vô cùng xấu hổ.