Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 59.2

Trước Sau

break

"Muội phu yên tâm, qua sự hướng dẫn của ta hôm nay, ngươi sẽ không còn là ngươi của ngày xưa nữa đâu, hì hì hì."

Nụ cười của Ngọc Hằng quả thực bỉ ổi đến mức khiến người ta muốn tát cho hắn ta mấy cái thật mạnh.

Bùi Cương nắm chặt tay đặt trên đùi, kìm nén xúc động này.

Ngọc Hằng lôi chùm chìa khóa đeo trên cổ ra khỏi cổ áo. Một chùm chìa khóa na ná nhau nhưng hắn ta đều tìm được chìa tương ứng, sau đó mở chính xác cả năm chiếc hộp gỗ.

Mở từng cái một, ba cái đựng sách, hai cái cuối cùng... 

Không thể nhìn thẳng, đa phần là những vật dụng khiến người ta đỏ mặt tía tai, có những vật dụng nhìn hình dáng là biết dùng để làm gì. Ngoài ra còn có rất nhiều chai lọ.

Bùi Cương nhìn những thứ đó, im lặng hồi lâu, trong mắt dường như có vài phần suy tư.

Dường như đang cân nhắc xem có nên đổi người khác để hỏi không.

Ngọc Hằng trông có vẻ không đáng tin cậy chút nào.

Lục lọi trong đống chai lọ tìm ra một lọ nhỏ, sau đó ân cần dâng cho Bùi Cương: "Muội phu, cái này dùng trong đêm động phòng... Giảm đau, tăng thêm thú vị, cách dùng ta sẽ viết cho ngươi."

Dù mặt Ngọc Hằng dày đến đâu cũng không dày đến mức đích thân hướng dẫn đường muội phu và đường muội động phòng.

Hắn ta hiểu tại sao đại bá lại bảo đường muội phu đến tìm hắn ta rồi! Không có mặt dày như thế nên đành đẩy chuyện này sang cho hắn ta!

Nghe mấy chữ giảm đau, Bùi Cương lẳng lặng cầm lấy lọ thuốc.

Lạnh nhạt hỏi: "Còn gì nữa không?"

"Còn chứ..." Ngọc Hằng lục lọi trong mấy hộp đựng sách, rút ra mấy cuốn, có tranh màu, có chữ viết, sau đó xếp chồng lên nhau đặt trước mặt Bùi Cương, cuốn trên cùng có tên là Sơ Tiêu Bảo Điển.

"Chỉ cần muội phu xem hết mấy cuốn này, đảm bảo ngươi sẽ lĩnh hội được sự tuyệt diệu vô cùng của chuyện này."

Kẻ lão luyện trong chốn phong tình tự nhiên có nhiều kinh nghiệm về chuyện này.

Bùi Cương im lặng một lát rồi gật đầu.

Thấy muội phu nhà mình hiểu chuyện như vậy, Ngọc Hằng càng thêm ân cần: "Ngươi xem hết mấy cuốn này rồi lại đến chỗ ta lấy cuốn mới, dù sao cũng không thể một bước lên mây được, phải từ từ."

Bùi Cương im lặng hồi lâu mới hỏi: "Nam tử thoải mái, vậy nữ tử có khó chịu không?"

Ngọc Hằng nghĩ cũng phải, nữ tế ham học hỏi lại còn không biết xấu hổ hơn cả hắn ta như Bùi Cương, đại bá hắn ta sao có thể đích thân dạy được? Chỉ tổ làm đỏ mặt già của đại bá thôi.

"Cái này thì khó nói lắm, phải xem tay nghề ngươi có tinh thông không, học tốt thì cả hai đều thoải mái, học không tốt thì chỉ có mình ngươi thoải mái thôi. Hơn nữa nữ tử dù thế nào cũng phải đau một lần, nhưng dùng cái ta đưa cho ngươi... Thì tuyệt đối sẽ không đau như vậy..."

Không biết nghĩ đến điều gì, hắn ta kéo ghế lại gần Bùi Cương, thì thầm nhắc nhở: "Ta nói cho ngươi biết nhé, Ngọc Kiều ấy mà, từ nhỏ đã được nuông chiều, lại còn hay thù dai. Năm nàng ấy năm tuổi vẫn là cục bột mềm mại, vì ta bế nàng ấy không cẩn thận làm ngã, trầy xước tay chảy máu, từ đó nàng ấy ghét ta ra mặt, thù dai suốt mười năm nay. Cho nên ngươi cẩn thận chút, kẻo sau này đến cửa phòng cũng không vào được đâu."

Bùi Cương liếc hắn ta một cái, không hoàn toàn tin lời hắn ta. Ngọc Hằng đức hạnh thế nào, cả Ngọc gia đều biết rõ, không được lòng người khác cũng liên quan đến đức hạnh của hắn ta.

Cuối cùng Ngọc Hằng lấy một chiếc hộp vốn đựng ngọc khí, có khắc dấu ấn Ngọc Thạch Hiên ra, bỏ hết đồ cho Bùi Cương vào đó, còn phủ một lớp vải lên trên che đậy.

Vừa gói ghém kỹ càng, hắn ta vừa dặn dò: "Đừng khai ta ra nhé, nếu Ngọc Kiều hỏi ngươi đến làm gì, ngươi cứ nói là ta tặng quà mừng tân hôn cho ngươi, tuyệt đối đừng nói thật, nói thật thì không chỉ ta gặp họa mà ngươi cũng gặp họa đấy."

Sắp xếp xong, hắn ta đưa chiếc hộp cho Bùi Cương.

Bùi Cương nhận lấy chiếc hộp, vẫn lạnh nhạt nói một tiếng cảm ơn.

Tiễn Bùi Cương đi rồi, Ngọc Hằng chắp tay, ngẩng đầu nhìn trời: "Ta cũng coi như làm việc tốt rồi, ông trời phù hộ đừng để đường muội ta biết!"

Lại nói Bùi Cương từ viện của Ngọc Hằng đi ra thì gặp đường muội của Ngọc Kiều là Ngọc Dao.

Ngọc Dao nhìn thấy Bùi Cương thì sững sờ, sau đó mới nhún người hành lễ, hỏi: "Tỷ phu sao lại ở đây?"

Bùi Cương liếc nhìn nàng ta, thản nhiên đáp: "Đến tìm Ngọc Hằng."

Ngọc Dao nghe vậy mắt sáng lên. Nàng ta biết rõ đức hạnh của huynh trưởng nhà mình, vị hôn phu của Ngọc Kiều đến tìm huynh trưởng, chẳng lẽ hắn cũng chỉ là kẻ bề ngoài đứng đắn, thực chất bên trong thối nát?

Nếu vậy, sau này nàng ta tìm được một phu quân tốt, chắc chắn sẽ lại đè đầu cưỡi cổ Ngọc Kiều một phen!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc