Mỹ Nhân Thập Niên 70 Đến Vùng Tây Bắc, Chàng Quân Nhân Cứng Rắn Trở Nên Dịu Dàng

Chương 36: Nhất định sẽ về phòng Sở Minh Chu ngủ 

Trước Sau

break

Hôm sau. 

Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ tràn vào phòng, mang theo hơi ấm dịu dàng. Lâm An An cũng dậy từ sớm, giúp mẹ thu xếp đồ đạc, tránh bỏ sót thứ gì. 

“Mẹ, nhiều đồ thế này khó mang lắm, từ ga tàu về làng mình còn xa…” 

“Con quên bác cả nhà mình rồi à? Bác làm ở ga tàu mà, để bác khiêng giúp là được. Con đừng động tay vào nữa, mẹ tự làm được, con phải nghỉ ngơi nhiều vào.” 

Lâm An An vẫn tiếp tục, cười nói: “Mẹ, con không mệt. Đừng để quên gì, không sau này cần dùng lại phải tìm.” 

Mẹ Lâm chiều theo ý con, ngồi xuống cạnh con gái, khuyên bảo ân cần: 

“An An, khi mẹ về rồi, con phải đón Tiểu Vũ về. Phòng này trả lại cho thằng bé, còn con… thì về phòng của Minh Chu mà ngủ.” 

Lâm An An: “?” 

Cô ngạc nhiên nhìn mẹ, tay đang làm việc cũng ngừng hẳn lại. 

Mẹ Lâm ho nhẹ, vỗ lên đùi con gái: “Con bé này, sao không chịu hiểu vậy? Hai vợ chồng mà ở riêng thì ra thể thống gì? Trước kia là do con yếu, lại chưa quen nhau…” 

Tóm lại, ý của bà là: Thời gian làm quen đã đủ rồi, nhìn cũng thấy tình cảm đang mặn nồng. Mau chóng chung phòng đi, vợ chồng đâu có ai chia giường ngủ? Có khúc mắc gì, ngủ chung một đêm là sẽ hết. 

Lâm An An đỏ mặt: “Mẹ! Con và Minh Chu… chưa đến mức đó đâu ạ!” 

Mẹ Lâm càng nghiêm túc hơn: “Cưới nhau bốn năm rồi, con đừng có giở trò! Tình cảm phải từ từ vun đắp. Minh Chu là người tốt, rất quan tâm con, con đừng có khó tính nữa. Nghe lời mẹ, về phòng nó mà ở, sống cho tử tế. Khi nào khỏe hơn, cố gắng sinh cho mẹ một đứa cháu trai.” 

Lâm An An choáng váng! 

“Mẹ nói gì thế, việc này đâu thể vội được? Với lại con phải dưỡng sức từ từ đã.” 

Mẹ Lâm bật cười: “Mẹ biết là phải từ từ, nhưng con cũng phải có ý đó chứ! Ngại ngùng gì, chung giường rồi tự khắc sẽ thuận lợi thôi. Nhưng con nhớ…” 

Đầu óc Lâm An An bị nhồi nhét đủ thứ “kiến thức người lớn”! Ai bảo người thời này bảo thủ? Rõ ràng là rất thẳng thắn! Cảm giác như cô là một cô gái thời xưa trước ngày về nhà chồng, đang bị bà mối dạy dỗ chuyện phòng the… 

“Thôi thôi, mẹ, con hiểu rồi!” 

“Vậy khi Tiểu Vũ về…” 

“Con ngủ, nhất định sẽ về phòng Sở Minh Chu ngủ.” 

“Cọt kẹt…” 

Cửa mở. Người vừa nói là bận việc - Sở Minh Chu - giờ đang đứng nghiêm trang trước cửa… 

Người mở cửa là Sở Minh Lan. Cô bé cũng đứng chết lặng, khi tỉnh ra vội rút tay về: 

“Em… em chỉ định hỏi xem có cần giúp gì không. Với lại anh trai em về rồi, anh ấy bảo sẽ đưa bác ra ga.” 

Lâm An An chỉ thấy mặt nóng bừng, ước gì có một cái khe đất để chui xuống. 

Sở Minh Lan cũng ngượng chín mặt, thì thào: “Chị dâu, em… em không cố ý, em tưởng mọi người dọn xong rồi.” 

Sở Minh Chu vẫn điềm tĩnh như không nghe thấy gì, anh nhìn mẹ Lâm gật đầu: 

“Mẹ, đến giờ rồi, chúng ta chuẩn bị lên đường kẻo lỡ tàu.” 

Mẹ Lâm cũng nhanh chóng thu lại vẻ mặt dạy dỗ lúc nãy, cười đáp: “Ừ, vậy đi thôi.” 

Nói rồi bà xách túi nhỏ lên. 

“Nhưng Minh Chu, anh không bảo hôm nay bận sao?” - Lâm An An hỏi. 

“Anh giao cho phó tướng rồi.” 

Lại giao cho phó tướng! Quân đội không có việc nhỏ, đâu dễ dàng giao cho người khác được? Rõ ràng là anh đã đi từ sáng sớm tinh mơ, chắc là đã xử lý xong việc rồi mới về để đưa tiễn người. Anh rất tận tâm nhưng luôn tỏ ra nhẹ nhàng. 

Lòng Lâm An An dâng lên một cảm giác ấm áp, xua tan mọi ngượng ngùng, cô đứng dậy đi theo mọi người. 

Mẹ Lâm không muốn con gái đi cùng, sợ cô vất vả vì đường xa. 

“An An, đi thay quần áo đi.” 

Sở Minh Chu lên tiếng, bảo cô mặc ấm vào rồi cùng đi. 

“Hả? Em đi được sao?” 

“Ừ, em không định đến Tân Hoa Xã và hiệu sách Tân Hoa à? Quên rồi sao?” 

Mắt Lâm An An sáng rỡ: “Vâng ạ.” 

Cô lập tức quay vào phòng, thay áo len dày, chải lại tóc rồi lên xe. 

Lâm An An đâu có quên, chỉ là hôm qua anh nói bận nên cô đành tặc lưỡi bỏ qua. Cô đang định tự mình đi một mình để tìm hiểu kỹ càng đây! 

Trên xe, mẹ Lâm bắt đầu buồn, bà nắm tay con gái dặn dò đủ điều, rồi lại nhờ cậy Sở Minh Chu, cuối cùng không quên cả Sở Minh Lan. Chỉ khi cả ba người gật đầu cam kết, bà mới yên tâm được phần nào. 

Xe nhanh chóng tới ga tàu. Sở Minh Chu xuống trước để khiêng hành lý, mọi người lần lượt theo sau. 

Vừa bước xuống xe, Lâm An An đã run lên vì cái lạnh buốt giá. 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc