Mỹ Nhân Thập Niên 70 Đến Vùng Tây Bắc, Chàng Quân Nhân Cứng Rắn Trở Nên Dịu Dàng

Chương 35: Đừng sợ 

Trước Sau

break

Mẹ Lâm vừa lau nước mắt vừa vào bếp chuẩn bị bữa tối. Sở Minh Lan không dám nói nhiều, vội đi theo an ủi bà. Sở Minh Chu xin phép đi thay quần áo rồi cũng ra ngoài, dành không gian riêng cho hai chị em. 

Lâm Tử Hoài được Lâm An An gọi đến ngồi cạnh. Cô nhìn em trai, cậu chỉ cúi đầu im lặng như một chú cún con mắc lỗi. 

Thấy bộ dạng ấy, Lâm An An vừa buồn cười vừa giận, cô thở nhẹ một tiếng: 

“Mai mẹ về quê rồi, Tết này em ở lại đây đón Tết cùng chị.” 

Lâm Tử Hoài ngẩng phắt lên, ánh mắt thoáng chút bối rối. Cậu chưa từng nghĩ tới việc này… 

“Gì? Không muốn à?” 

Lâm Tử Hoài gãi đầu ngượng ngùng: “Đâu có, chỉ là… hơi lạ thôi ạ.” 

“Không quen thì phải tập làm quen dần. Sau này ở vùng Tây Bắc này, chị chỉ biết trông cậy vào em thôi đấy.” 

“Hả?” 

Gương mặt thiếu niên hiện rõ vẻ ngỡ ngàng, không biết phải phản ứng thế nào. Vốn là một cậu ấm được cả nhà cưng chiều, chỉ có người khác chăm sóc cậu. Giờ Lâm An An đột nhiên giao cho một trách nhiệm lớn khiến cậu luống cuống. 

Thấy em trai ngơ ngác, Lâm An An kiên nhẫn giảng giải: 

“Tử Hoài, em cũng không còn nhỏ nữa. Sức khỏe của chị yếu, sau này ở đây còn phải nhờ em giúp đỡ nhiều việc.” 

Lâm Tử Hoài đứng hình hồi lâu mới hoàn hồn: “Chị yên tâm, em nhất định sẽ chăm sóc chị chu đáo.” 

Nói xong, chính cậu cũng thấy hơi nghi ngờ bản thân. 

Lâm An An vỗ nhẹ tay em, khẳng định: “Không sao, từ từ rồi sẽ quen. Không ai giỏi ngay từ đầu đâu. Ví dụ như trong sinh hoạt hàng ngày, khi nào có thời gian thì em giúp chị mua đồ, chạy việc vặt. Nếu có ai bắt nạt chị thì em đứng ra bảo vệ. Những việc đó em đều làm được mà.” 

Lâm Tử Hoài chớp mắt, thấy mấy việc chị nói hình như cậu vẫn thường làm… Chỉ là đối tượng lại là Tưởng Đồng! 

“Tử Hoài, chị cần em hơn bất cứ ai.” 

Lâm Tử Hoài vừa định nói mình còn phải chăm sóc Đồng Đồng, đã bị Lâm An An ngắt lời. 

Con người vốn là thế, khi suy nghĩ thường theo một lối mòn. Chỉ khi bạn nhắc đi nhắc lại rằng điều đó không đúng, và nên làm thế này… khiến họ coi lời bạn nói như một phản xạ tự nhiên, thì mới gọi là thay đổi. 

Lâm An An kéo em trai đứng dậy, ngắm nghía từ đầu đến chân rồi gật đầu cười: 

“Em trai chị thật sự lớn rồi, cao ráo đẹp trai, nhìn đã thấy đáng tin cậy.” 

Lâm Tử Hoài ưỡn ngực tự hào: “Đúng ạ! Hôm qua em mới đo, chân trần đã 1m83 rồi, chắc còn cao nữa, sắp bằng anh rể rồi đấy.” 

Lâm An An nhướng mày: “Anh rể? Mới một ngày mà đã thân thiết thế rồi à?” 

Muốn thân với em ruột mà phải dùng đến biện pháp “tẩy não”… 

“Chị yên tâm, thực ra anh rể còn đáng tin hơn em. Nếu chị mà bị bắt nạt, anh ấy sẽ là người đầu tiên không đồng ý đâu.” 

Lâm An An: “…” 

Bất lực! 

Đúng lúc đó, Sở Minh Chu quay lại. Anh liếc nhìn Lâm Tử Hoài rồi ngồi xuống cạnh Lâm An An: 

“Vé cho mẹ là 10 giờ sáng mai, anh sẽ nhờ người đưa mẹ về.” 

Mẹ? Lâm An An lại giật mình! Cô quay sang nhìn anh với ánh mắt rạng rỡ. 

Đây là lần đầu tiên anh gọi mẹ cô là “mẹ” với giọng điệu thân thiết thế. 

Điều đó có nghĩa là gì? Nghĩa là người đàn ông này đã thay đổi! Trong lòng anh đã thật sự chấp nhận cô là vợ của mình! 

Lòng Lâm An An dâng lên một cảm giác ấm áp: “Vất vả cho anh rồi. Mẹ mang nhiều đồ, phiền anh nhờ đồng chí nhỏ giúp một tay.” 

“Ừ, anh biết rồi.” 

Lúc này, mẹ Lâm và Sở Minh Lan bưng thức ăn từ bếp ra. Nghe được cuộc trò chuyện, bà cũng mỉm cười: 

“Nào, đừng nói chuyện nữa, dùng bữa thôi.” 

Mẹ Lâm sắp đi, nói không lo lắng là giả. Không chỉ Lâm Tử Hoài căng thẳng, mà Lâm An An cũng thấy hồi hộp. Lâm Tử Hoài lo lắng vì đây là lần đầu tiên xa nhà, phải đón Tết ở một nơi đất khách quê người. Còn Lâm An An lại mang tâm trạng của một “chú chim non rời tổ”. 
Từ khi xuyên vào thế giới này, mẹ Lâm luôn là điểm tựa yêu thương, che chở cho cô. Giờ phải xa bà, cô sẽ phải tự mình đối mặt với thế giới xa lạ này. 

Mẹ Lâm gắp liên tục đồ ăn cho hai người, toàn là những món họ thích: 

“Hai đứa phải biết nghe lời nhau, có chuyện gì nhớ gọi điện, viết thư về nhà. Nếu thiếu thốn gì cứ nói…” 

Lâm An An khẽ “dạ”. Lâm Tử Hoài thì khác, bao nhiêu uất ức chất chứa không nói thành lời. 

Khi Lâm An An đặt đũa xuống, cô bất ngờ nhận ra bàn tay trái của mình được một bàn tay to lớn, ấm áp phủ lên. 

Cô giật mình! Bàn tay ấy luồn qua kẽ ngón tay cô, nhẹ nhàng nắm chặt lấy. 

“Đừng sợ.” 

Bên tai cô vang lên giọng nói trầm ấm của Sở Minh Chu. 

Lâm An An nghiêng đầu nhìn, anh vẫn ngồi thẳng tắp, gương mặt điềm nhiên như thể người vừa nắm tay an ủi cô không phải là mình. 

Cô bật cười, không những không rút tay lại mà còn lật ngửa bàn tay, đan chặt các ngón tay vào nhau. Mười ngón tay quấn quýt! 

Sở Minh Chu hơi ngạc nhiên, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đẹp mắt, rồi siết chặt thêm một chút nữa. 

“Minh Chu, từ nay nhờ con chăm sóc An An nhé. Hai đứa có chuyện gì phải bàn bạc kỹ lưỡng. Con bé không hiểu chỗ nào, con hãy kiên nhẫn giải thích…” 

Mẹ Lâm lại dặn dò một hồi lâu. Bà biết chàng rể này rất tốt, nhưng nỗi lo trong lòng vẫn không hề giảm bớt. 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc