Vì thế, lúc mới bị điều đến hầu hạ Lục Yến Chi, Xuân Hồng trăm điều không muốn, vạn lần không cam lòng. Sau vài ngày khó chịu, nàng ta tự cho mình là tai mắt của phòng lớn, ngày ngày theo dõi động tĩnh của Lục Yến Chi, chỉ chờ cơ hội tố giác để lập công.
Nhưng những hành động của Lục Yến Chi trong nửa năm qua khiến Xuân Hồng không khỏi lấn cấn trong lòng.
Nửa năm trước sau khi rơi xuống ao rồi lại thất lễ ở tiệc gia đình bị phạt cấm túc, vị Lục cô nương này cứ thế lặng lẽ biến mất trong sân viện này.
Theo suy nghĩ của Xuân Hồng, thứ nữ trong nhà nào có ai dễ đối phó, huống hồ là vị Lục cô nương điệu đà õng ẹo này. Nửa năm nay đêm nào cũng sột soạt, chắc chắn đang âm mưu chuyện gì xấu xa.
Nghĩ vậy, Xuân Hồng bèn xoa tay, chuẩn bị vào phòng. Lần này nhất định phải bắt quả tang.
Nhưng tay vừa đặt lên cửa, bước chân của Xuân Hồng khựng lại. Ánh trăng bên ngoài sáng trưng vì tuyết rơi, trong phòng lại tối đen như mực. Cảnh tượng này khiến Xuân Hồng bất giác nhớ lại những hành động kỳ quái của Lục cô nương trong nửa năm qua:
Vất vả viết xong tấm giấy tập chữ, không còn hận không thể lồng khung rồi ngâm thơ một bài như trước, mà chỉ lén lút ngâm vào nước.
Thỉnh thoảng nói vài câu kỳ lạ được nửa chừng rồi lại thôi.
Trước kia chỉ uống trà ngon, đối với một tách trà cũng có thể kén chọn rồi gió trăng sầu thảm cả buổi, nay ngay cả nước lọc cũng chịu uống.
Sớm đã vất vả chuẩn bị hơn nửa năm, bức thêu Bách Thọ Đồ sắp hoàn thành thì lại không may bị thương ở tay, không kịp dâng lễ cho lão Phong quân.
Trước kia chỉ mong ngày ngày ra ngoài để so bì, đấu võ mồm với các tỷ muội, nay lại chịu ngoan ngoãn ở trong phòng.
Mỗi ngày đều dậy rất sớm tự mình trang điểm...
Một cơn gió lạnh thổi qua, mồ hôi sau lưng Xuân Hồng bị gió thổi lạnh toát, nàng ta rùng mình một cái.
Càng nghĩ càng thấy rợn người.
Xuân Hồng kinh hãi nhận ra, suốt nửa năm qua, trong ký ức của nàng ta chỉ còn lại bóng dáng mờ ảo không rõ mặt của vị Lục cô nương này và những món phụ kiện sặc sỡ...
Trời quá lạnh, lạnh đến mức hai hàm răng của Xuân Hồng bắt đầu va vào nhau lập cập.
Trán nàng ta rịn mồ hôi, tay đặt trên khung cửa mấy lần đưa ra rồi lại rụt vào. Nhưng nghĩ đến “ơn tri ngộ” của đại tiểu thư, nghĩ đến cảnh giàu sang phú quý ở Trừng Tâm Uyển và cái sân rách nát này ngay cả xin một cây nến cũng bị đẩy qua đẩy lại không ai mang đến...