May mắn thay, câu chuyện vẫn chưa bắt đầu, nhân vật nền vẫn chưa đến lúc phải lên sàn.
Là nhân vật vừa bi thảm, vừa đoản mệnh, lại vừa “cuốn hút” đến cực điểm trong truyện, lúc này Lục Yến Chi có chút thất thần nhìn vào gương.
Dưới ánh trăng soi bóng tuyết, gương đồng phản chiếu một khuôn mặt đẹp tựa phù dung đọng sương, tựa hải đường say dưới trăng, đây là một vũ khí nhan sắc đẹp đến mức phi lý.
Ngón tay bất giác đưa lên sờ vào gương mặt trong gương, đầu ngón tay chạm vào mặt gương lạnh lẽo khiến nàng rụt lại. Ngay cả móng tay hồng hào cũng như được phủ một lớp men trong suốt.
Lửa than trong phòng sắp tàn, chỉ còn lại chút hơi ấm. Mới đứng một lúc mà Lục Yến đã thấy hơi lạnh. Má nàng ửng hồng vì lạnh, không phải kiểu đỏ bừng tức cười khi bị đông cứng trong mùa đông, mà là một sắc hồng phớt như ráng chiều hoàng hôn, đuôi mắt lại tựa sắc hồng của đóa đào ngày xuân, dung mạo yểu điệu, đẹp đến nao lòng.
Mồ hôi lấm tấm sau cơn ác mộng dính bết vào tóc, lúc Lục Yến Chi ngồi dậy đã tiện tay gạt qua một bên. Nàng trông có chút ngơ ngác, mày hơi nhíu lại, rõ ràng là đang ngẩn người mà vẫn toát lên vẻ sầu muộn bi ai.
Một mỹ nhân tuyệt sắc.
Thật sự rất đẹp, đẹp đến mức ngay cả dáng vẻ ủ rũ cúi đầu cũng có thể khiến người ta nao lòng. Nhìn nàng, nhìn thêm một cái thấy mạo phạm, mà nhìn ít đi một cái lại thấy thiệt thòi.
Từ khi xuyên không đến đây, Lục Yến đã vượt qua nỗi đau khổ khi trở thành một người nửa mù chữ, vượt qua cảnh tù túng trong khuôn viên gia đình với những quy củ nghiêm ngặt, phân chia đích thứ, thân phận thấp kém.
Nàng thậm chí đã chấp nhận cái tên Lục Yến Chi của mình.
Nhưng dù đã nhìn bao nhiêu lần, Lục Yến vẫn không thể quen được với dung mạo này.
Thậm chí, khuôn mặt trong gương xinh đẹp đến mức... khiến nàng sợ hãi.
Ngay cả từng sợi tóc cũng như được trau chuốt hàng vạn lần, từ đầu đến chân đều được điêu khắc tỉ mỉ, giống như một người đã dùng hiệu ứng làm đẹp gấp trăm lần bước ra ngoài đời thực.
Kết hợp với thân phận của mình và cảnh bị kéo vào “vũng lầy” trong truyện, từ khi đến thế giới này, Lục Yến chưa hề có một giấc ngủ yên.
Ngoài cửa, Xuân Hồng hà hơi vào lòng bàn tay cho ấm. Trời lạnh khiến đuôi mày nàng ta xếch lên, trông có phần khắc nghiệt.
Trước kia Xuân Hồng hầu hạ đại tiểu thư nhà họ Lục, ngay cả cái tên cũng là do đại tiểu thư ngâm câu thơ “Lâm hoa tạ liễu xuân hồng, thái thông thông” (Hoa trong rừng đã tàn, sắc xuân hồng sao vội vã quá) mà thuận miệng đặt cho, nghe văn nhã hơn Xuân Đào, Xuân Hạnh không biết bao nhiêu lần.