Kéo chặt chiếc áo bông, Xuân Hồng nhắm mắt làm liều, duỗi tay ra với vẻ mặt như sắp ra pháp trường.
Xuân Hồng vốn cẩn thận, lại mang trong mình nhiệt huyết muốn bắt quả tang, nên từ một tháng trước, dù nhịn ăn, tự bỏ tiền túi ra cũng phải dăm ba bữa tra dầu vào then cửa.
Lần này, cánh cửa cuối cùng cũng được đẩy ra một cách không tiếng động như ý muốn...
Sắc mặt Lục Yến Chi lập tức sụp xuống, ai có mắt cũng nhìn ra nàng đang khó chịu.
Lục Ngọc Ninh còn định nói gì đó thì thấy Lục Yến Chi đã quay ngoắt đầu, miệng lẩm bẩm “ta biết mà”, khí thế hừng hực đi thẳng về chính đường.
Lục Ngọc Ninh đứng lại một thoáng, rồi bật cười khẽ. Nàng phủi lại mũ choàng, ung dung bước theo sau Lục Yến Chi.
Bị nhốt bao lâu nay mà tính khí đứa ngốc này vẫn y như cũ, chẳng tiến bộ được chút nào. Chẳng lẽ nàng ta thực sự cho rằng chỉ vì lỡ lời vài câu mà bị nhốt nửa năm trời?
Giữa mùa đông lạnh, Lục Yến Chi hùng hục bỏ Lục Ngọc Ninh lại phía sau, đi nhanh đến nỗi đổ cả mồ hôi. Nhưng trong mắt người khác, Lục cô nương vốn dĩ tính khí kỳ quặc như vậy, chẳng gì đáng kinh ngạc.
Lục Yến Chi đi rất nhanh, nhưng khi tới chính đường lại bị phơi ngoài cửa. Phải đợi đến khi Lục Ngọc Ninh cũng tới nơi, người vào thông báo mới quay ra. Nha hoàn vén rèm còn cười với Lục Ngọc Ninh thật ngọt, rồi hai người một trước một sau bước vào.
Vừa vào cửa đã là hơi ấm và mùi hương phả vào mặt. Nha hoàn theo hầu phía sau tiến lên nhận lấy áo choàng, thì bên trong truyền ra tiếng cười đùa.
“Lão tổ tông, áo cừu gấm thêu phượng sắc đã gửi đến chưa ạ? Nếu trễ giờ, Phượng Sương nhất định không chịu đâu.”
Lời vừa dứt, cả gian phòng bật cười rộn ràng. “Đại tiểu thư hiếm khi mở miệng một lần, đến cả nương nương trong cung còn phải để tâm. Đại tiểu thư yên tâm, tuyệt đối không lỡ giờ đâu.”
“Nói đến áo cừu gấm ấy, cái đó đó đã chọn đủ loại lông chim màu đẹp nhất, dệt xen kim tuyến, ba mươi tú nương phải tỉ mỉ làm ngày đêm, chỉ cần sai một mũi là hỏng cả, mới có thể dệt ra lớp màu rực rỡ như dòng sông chảy ấy.”
“Chỉ màu sắc đẹp như thế mới xứng với đại tiểu thư của chúng ta.”
“Đến mùa đông ngắm cảnh tuyết mà đại tiểu thư khoác bộ ấy ra ngoài thì thật hoàn hảo.”
“Lão tổ tông nghe xem, mấy ma ma đều lo liệu đâu vào đấy rồi, chỉ chờ áo gửi đến thôi.”
Tiếng cười của lão phu nhân vang ra vui vẻ: “Được được, hôm nay ta sẽ cho người đi hỏi thêm một lượt. Không thể làm lỡ cảnh sắc phượng ngũ sắc rải vàng trong ngày tuyết đông được.”
Áo cừu thêu phượng sắc?
Sao nghe quen thế nhỉ?
Lục Yến Chi dậm chân. Chẳng phải chính là chiếc áo cừu lông chim rực rỡ trong nguyên tác, Lục Phượng Sương cố cầu cho bằng được vì muốn áp đảo nữ chính trong tiệc ngắm tuyết hay sao? Hơn nữa đây còn là bảo vật do nương nương trong cung ban xuống.
Vì trong Hồng Lâu Mộng có nhắc đến áo cừu tước kim, lúc đọc truyện Lục Yến Chi đã để ý đến món đồ này nhiều hơn một chút.
Nhưng giờ mấy cái áo lông loè loẹt đó đều là chuyện nhỏ. Vấn đề là, sau tiệc ngắm tuyết chính là yến hội ở phủ Trường Lạc Bá!
Có gì kích thích hơn chuyện sáng sớm đã nghe báo tin… mình sắp chết?
Lục Yến Chi hoảng đến nỗi hồn bay phách tán, đầu óc trống rỗng đi theo sau Lục Ngọc Ninh bước vào chính đường. Lục Ngọc Ninh vốn đang khó chịu, nhưng nhìn sắc mặt Lục Yến Chi thì lập tức thấy an lòng hơn. Nàng suýt quên mất, nơi này còn một “kẻ bắt chước người ta” nữa cơ mà.