Mỹ Nhân Pháo Hôi Tình Cờ Làm Mẹ Kế

Chương 34

Trước Sau

break

“Được. Ngẩng đầu lên đi, Lục Yến Chi. Đã làm rồi thì cứ làm cho trót.”

“Da mặt muội phải dày thêm chút. Nhớ kỹ cho ta: muội không hề học ai cả, muội vốn vẫn luôn như vậy. Trước kia chỉ là chưa tìm được cách ăn mặc phù hợp, nay được đại tỷ chỉ bảo, muội chỉ là tìm ra phong cách thích hợp với mình thôi, hiểu chưa?”

Hay thật, đúng là tỷ muội ruột, đến cả tiền căn hậu quả cũng nghĩ sẵn giúp nàng. Lục Ấu An không thao thao bất tuyệt giáo huấn, cũng không lải nhải “muội sai rồi, muội không được làm thế”. Nàng ta thiên vị đến mức trợn mắt nói dối.

Nhưng được hưởng phần thiên vị ấy, trong lòng Lục Yến Chi lại thật sự ấm áp. Nàng ôm chầm lấy Lục Ấu An, khỏi cần nói thêm gì nữa, nàng quyết tâm dù thế nào cũng phải bảo vệ mấy vị tỷ muội này.

“Thôi thôi.” Lục Ấu An sững người một chút rồi “chán ghét” đẩy Lục Yến Chi ra: “Đây là áo mới của ta, muội đừng làm bẩn.”

Lục Yến Chi cười, ngoan ngoãn đáp vâng.

Suốt nửa đoạn đường còn lại, Lục Ấu An ép mình nhìn Lục Yến Chi liên tục. Nàng ta phải làm quen với bộ dạng hiện giờ của Lục Yến Chi. Không ngờ nhìn mãi nhìn mãi, cuối cùng nàng ta cũng thấy thuận mắt hơn không ít.

Xe ngựa lăn bánh, một đường tới Mai Uyển.

Xuống xe xong, Lục Phượng Sương gọi mấy người lại dặn dò: “Mọi năm đều là tự thưởng cảnh trong vườn trước rồi mới khai yến. Ta phải đi thỉnh an Thục Huệ Trưởng công chúa trước. Khi yến tiệc bắt đầu, các muội cùng nhau vào dự yến thỉnh an.”

“Vâng, đại tỷ.” Lục Minh Vân gật đầu: “Chúng ta đều hiểu. Việc của tỷ quan trọng, bọn muội chỉ dạo quanh đây, không đi xa.”

“Được.”

Thân phận Trưởng công chúa tôn quý, đương nhiên phải bái kiến trước tiên. Mấy người đều có kinh nghiệm, không cần Lục Phượng Sương dặn đi dặn lại. Nàng ấy nhìn Lục Yến Chi thêm vài lần, thấy nàng ngoan ngoãn liên tục gật đầu với mình, bèn không nói gì nữa, khẽ gật đầu rồi theo tùy tùng đi về chính viện.

Mai Uyển rất rộng. Chung quanh là các quý nữ cùng đến dự yến, ba năm người tụ lại dưới gốc mai, vừa nói vừa cười, cảnh tượng vô cùng đẹp mắt.

Lục Ngọc Ninh và Lục Ấu An tính tình hướng ngoại, lúc này đã bắt chuyện với những cô nương quen biết. Lục Yến Chi theo đó làm quen qua loa rồi dồn hết tâm trí tìm kiếm Hoàng Mai Viên.

Hoàng mai... Hoàng mai... ngươi ở đâu?

Nhìn cách thong thả đi theo đoàn thế này, nhất thời chắc chắn không tìm ra được. Lục Yến Chi xoay xoay mắt, ghé sát Lục Minh Vân, hạ giọng nói: “Nhị tỷ, muội muốn đi... giải quyết một chút.”

Lục Minh Vân vừa nghe liền định đi cùng, Lục Yến Chi vội xua tay: “Nhị tỷ, muội đi chậm lắm, tự đi được. Trương tỷ tỷ còn đang đợi tỷ. Muội dẫn Xuân Hồng đi là được, muội biết chính viện ở đâu. Nhị tỷ yên tâm, lát nữa muội sẽ đi thẳng tới chính viện.”

Khuyên qua nói lại, cuối cùng cũng khiến Lục Minh Vân từ bỏ ý định đi cùng. Vừa quay đầu, Lục Yến Chi liền lao thẳng đi tìm Hoàng Mai Viên.

Phía sau, Xuân Hồng mặt không đổi sắc theo sát, không nói thêm nửa câu. Chỉ trong nửa tháng đã lăn lộn được tới loại yến tiệc này, “lục cô nương” làm gì, cần gì phải hỏi vì sao, cứ theo là được.

Tìm tìm kiếm kiếm suốt dọc đường, cuối cùng ở một góc khuất gió khá vắng vẻ, nàng trông thấy rừng hoàng mai.

Tìm thấy rồi!

Đến khi bước vào Hoàng Mai Viên, Lục Yến Chi sững sờ nhìn biển vàng óng ánh trải dài tới tận chân trời. Quả là nàng kiến thức nông cạn, tầm mắt hạn hẹp. Lục Yến Chi chưa từng tưởng tượng có ngày chỉ đi ngắm hoa thôi mà lại ngắm ra được khí thế như thiên quân vạn mã.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương