Cả khu vườn đều là hoàng mai thuần sắc. Trong lâm viên cũng có những khu trồng xen màu hoặc uốn tỉa tạo hình nhưng nơi này lại là Hoàng Mai Viên được thiết kế riêng. Không cần những lời hoa mỹ dư thừa, cô nàng nhà quê Lục Yến Chi hôm nay mới thực sự hiểu thế nào là khí phái hoàng gia.
Hoàng mai không nổi danh bằng hồng mai, dưới tuyết phủ sắc màu cũng không rực rỡ bằng nhưng khi hàng ngàn hàng vạn đóa hoa cùng nở rộ, rầm rộ phô bày, cả khu vườn đều ngập trong sắc vàng phú quý chói lọi. Ngay cả Lục Yến Chi cũng không kìm được lòng, đứng ngắm thêm mấy lượt rồi mới tiếp tục đi sâu vào trong.
Càng vào trong, người càng thưa dần. Đang đảo mắt tìm kiếm khắp nơi, Lục Yến Chi còn đang lo không biết tìm người thế nào thì đã bị một bóng dáng trước mắt thu hút.
Cao quá!
Đó là ấn tượng đầu tiên của Lục Yến Chi khi nhìn thấy người ấy. Trong đầu nàng chỉ còn lại bốn chữ “thân hình cao lớn”. Chẳng trách nàng phải đặc biệt khoanh tròn đánh dấu cụm từ này.
Lục Yến Chi ngẩng đầu lên, vô thức lẩm bẩm một câu: “Cao thật.”
Người đang đứng yên thưởng cảnh kia đã sớm nghe thấy động tĩnh, chỉ là không để ý đến Lục Yến Chi. Lúc này nghe nàng cất tiếng, hắn mới xoay người lại.
Ánh mắt Lục Yến Chi lập tức rơi xuống bên hông hắn. Khi nhìn rõ miếng ngọc bội có khuyết ấy, mắt nàng bỗng sáng rực, không kìm được nở ra một nụ cười chân thành đến tận đáy lòng.
Tìm thấy rồi!
Tất cả chi tiết đều khớp. Lục Yến Chi lúc này mới dồn sự chú ý lên dung mạo của người trước mặt.
Chỉ liếc một cái, nàng đã cạn lời.
Mượn lời của tác giả, Lục Yến Chi lại được mở mang tầm mắt lần nữa, cuối cùng cũng hiểu thế nào gọi là dung mạo như dao gọt rìu đẽo.
Đúng vậy, chính là cách miêu tả đã dùng đến mòn này nhưng ngoài nó ra, nhất thời nàng không tìm được từ nào khác.
Người trước mặt ánh mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, đường viền cằm sắc nét mà lưu loát. Nam chính là của nữ chính, nam phụ là của mọi người, cho nên nam phụ tuấn tú anh tuấn, Lục Yến Chi chẳng hề bất ngờ. Nhưng... có phải anh tuấn hơi quá tiêu chuẩn rồi không?
Đó là một kiểu tuấn lãng cứng cáp, vai rộng eo hẹp, nếu không thu liễm thì sẽ toát ra khí thế sắc bén nhưng trên người lại bao trùm một vẻ quý khí bẩm sinh.
Người như vậy mà là nam phụ sao?
Lục Yến Chi bị khí thế vô tình ấy ép lùi nửa bước. Nếu người thế này chỉ là nam phụ, vậy nam chính vượt trên hắn rốt cuộc phải là tồn tại “đỉnh của chóp” đến mức nào? Chẳng trách nam chính có thể mê hoặc Tô gia đại tiểu thư và cả đích tỷ của nàng, đến cả nha hoàn bên cạnh nàng cũng không thoát nổi.
Chỉ là... nam phụ này trông có phải hơi già dặn quá không?
Thực sự là nam nhân trước mắt khoác cẩm y, vẻ đẹp cứng cáp, xương tướng ưu việt, khí thế quá mức áp người. Lục Yến Chi có chút mơ hồ về tuổi tác của hắn, hay là người xưa trông già hơn? Nghĩ đến chuyện cổ nhân có người ba mươi mấy tuổi đã làm ông nội, nàng lại cảm thấy cũng có thể hiểu được.
Thời gian gấp rút, chi tiết đều khớp, chẳng lẽ ai cũng đeo ngọc bội có khuyết hay sao?
Lục Yến Chi ngẩng cổ lên, mặc cho gió lạnh thổi tới, cố tình để lộ khóe môi giống Tô Lâm Lang nhất của mình.
“Vị công tử này có biết đường đến chính viện không? Ta nhất thời mải ngắm cảnh dọc đường, vô ý lạc vào sâu trong mai viên này.”