Mỹ Nhân Pháo Hôi Tình Cờ Làm Mẹ Kế

Chương 33

Trước Sau

break

Mỹ nhân vốn có vài phần giống nhau. Khẩu hiệu của Lục Yến Chi là: dáng vẻ ngươi thích, ta đều có thể hóa trang.

Lại vì đêm nọ chỉ lộ mặt một chút đã bị người ta nhìn đến như sắp lột da, Lục Yến Chi bắt đầu sợ hãi sức uy hiếp của gương mặt này. Trong thời đại tồi tệ đến mức mạng sống còn chẳng có gì bảo đảm, vẻ đẹp vượt chuẩn chưa chắc là chuyện tốt. Nàng cũng không tự tin có thể bảo toàn bản thân giữa đám người thông minh kia, “tử kiếp” như ác mộng vẫn lởn vởn không tan...

Nghĩ thế thì, chi bằng trông giống nữ chính còn hơn.

Vậy nên Lục Yến Chi, không biết xấu hổ, đã quyết định giấu khuôn mặt thật này cả đời. Cùng lắm thì nửa đêm vắng người, nàng mới soi gương tự thưởng cho mình mà thôi.

Lục Ấu An nhìn chằm chằm Lục Yến Chi. Hôm nay Lục Yến Chi quả thật xinh hơn đôi chút: y phục vừa vặn, trang sức khiến người ta sáng mắt, diện mạo cũng có vẻ thanh tú hơn. Nhưng trong sự thanh tú ấy, có mấy phần là nhờ giống Tô Lâm Lang, đặc biệt là nơi khóe môi, lúc căng thẳng mím môi lại càng giống hơn.

Lục Ấu An nhìn mà tức trong lòng: nếu chút nhan sắc ấy là nhờ giống Tô Lâm Lang thì thà rằng Lục Yến Chi cứ giữ cái cách ăn mặc “chói mắt” trước kia còn hơn.

Thấy Lục Ấu An kích động như vậy, Lục Yến Chi âm thầm khinh bỉ chính mình. Sau cái mác “bắt chước tinh”, e rằng nàng còn sắp có thêm biệt danh “liên hoa tinh” nữa.

Nàng nhanh nhẹn rút khăn thêu ra, mắt đỏ hoe liếc Lục Ấu An một cái rồi cúi đầu xuống: “Ta biết ngũ tỷ khinh thường ta, cho rằng ta suốt ngày học đòi người khác, chẳng có tiền đồ.”

Nếu Lục Yến Chi ưỡn cổ cãi lại, thậm chí đánh nhau ngay trên xe, Lục Ấu An cũng chẳng sợ. Nhưng Lục Yến Chi hiếm khi vừa mở miệng đã cúi đầu như vậy, khiến Lục Ấu An nhất thời lúng túng. Nàng ta miễn cưỡng hừ một tiếng, cố giữ thể diện.

Tiếng “hừ” ấy suýt nữa khiến Lục Yến Chi bật cười nhưng nàng kịp ghìm lại, thậm chí trong giọng nói còn nhuốm cả tiếng nức nở.

“Đại tỷ và Tô tiểu thư đều rất nổi danh, ai ai cũng khen ngợi họ, không giống như ta... người trong kinh thành chỉ cười nhạo ta thôi.”

“Mọi người đều xinh xắn tham dự yến tiệc, ta cũng muốn được xinh đẹp. Ngũ tỷ, tỷ có biết không? Sáng nay khi soi gương, ta đã vui rất lâu.”

“Ta biết mình không nên như vậy nhưng ta ham hư vinh, thật sự không nhịn được.”

“Ta không muốn họ cười ta xấu, cười ta làm mất mặt Phủ Cung Hầu.”

“Hôm nay lớp trang điểm này là ta cầu Vương ma ma giúp ta làm, ta học theo rất lâu, chỉ có kiểu này là hợp với ta nhất.”

“Xin lỗi ngũ tỷ.”

Lục Yến Chi cúi đầu, nước mắt rơi xuống sàn xe. Vừa khi nước mắt trào khỏi khóe mắt, sợ làm lem phấn son, nàng vội vàng lau đi ngay.

Nhìn những giọt lệ ấy, Lục Ấu An hé miệng rồi lại khép lại. Nàng ta giận Lục Yến Chi vì cái tật bắt chước người khác nhưng nghe những lời tủi thân đáng thương ấy, nàng ta lại càng tức bản thân mình vì đã bị lay động.

Thấy Lục Yến Chi nắm chặt chiếc vòng trên cổ tay mà không nói mấy lời “trả lại cho ta” vớ vẩn, cơn giận trong lòng Lục Ấu An cũng nguôi đi đôi chút. Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nàng ta nghiến răng hỏi: “Nếu cứ như thế này... ý ta là dáng vẻ của muội... từ nay về sau sẽ không đổi nữa chứ?”

Dù không hiểu rõ dụng ý trong câu hỏi của Lục Ấu An nhưng với Lục Yến Chi, người một lòng muốn “câu” nam phụ, làm một “Hoàn Hoàn tựa Khanh” thì trong một thời gian dài, diện mạo của nàng quả thật sẽ không thay đổi. Vì vậy nàng gật đầu, nhỏ giọng đáp một tiếng: “Vâng.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương