Bước chân Lục Yến Chi không khỏi loạng choạng, Thanh Diên vội đưa tay đỡ lấy nàng: “Cô nương cẩn thận dưới chân.”
Mọi lý do dọc đường đều bị chặn lại không chừa kẽ hở. Đến ngoài tiểu viện, đám bà tử phía sau ùa vào, nhanh nhẹn gói ghém toàn bộ đồ đạc của Lục Yến Chi, rồi cả đoàn lập tức quay về chủ viện.
Nhìn Trừng Tâm Viện ngày một gần, trong lòng Lục Yến Chi chỉ còn một chữ: tuyệt vọng.
Sống không nổi nữa, sống không nổi nữa rồi. Mỹ phẩm rác rưởi của thời đại này vừa không chống nước lại không chống dầu. Lục Yến Chi cẩn thận hết mức, trong lòng ôm cả đống khăn tay thêu, vừa đổ mồ hôi là vội lau ngay. Đến cả những giọt nước mắt làm bộ làm tịch cũng phải chảy sát mép khăn. Ở cái viện nát kia nàng là lớn nhất, gương mặt muốn dày vò thế nào cũng chẳng ai dám lên tiếng nhưng đến dưới mí mắt của nữ phụ tinh ranh lanh lợi kia, e rằng đến trốn cũng không trốn nổi.
Ơ? Khoan đã...
Lục Yến Chi kịp thời chặn đứng dòng suy diễn điên cuồng của mình, ngơ ngác chớp chớp mắt. Chỉ là lộ mặt thôi mà, vì sao nàng lại vô duyên vô cớ cảm thấy mình sắp toi mạng? Kiếp nạn chết chóc của nàng rõ ràng là nửa năm sau, trong cảnh tượng ác mộng rối ren kia cơ mà!
Lục Yến Chi lập tức tỉnh táo hẳn.
Nàng sợ cái gì chứ? Đúng, nàng biết gương mặt này đẹp đến mức nào nhưng còn ai khác biết không?
Không có!
Đã vào phủ này nửa năm, Lục Yến Chi cũng từng chứng kiến thủ đoạn quản người của nữ phụ. Với bản lĩnh của nữ phụ, cho dù nàng có bị vạch trần thì ảnh hưởng cũng nằm trong phạm vi kiểm soát. Còn việc Lục Yến Chi một mực che che giấu giấu, mục đích ấy lại càng dễ giải thích, cứ dựa theo suy nghĩ thật sự ban đầu của Lục cô nương là được.
Chỉ cần nàng diễn cho tròn vai một kẻ không hề biết mình đẹp (nhấn mạnh!), một lòng chỉ thích bắt chước, hư vinh làm bộ làm tịch. Đầu óc trống rỗng mà xinh đẹp thì mức độ nguy hiểm có thể hạ xuống thấp nhất!
Với trí thông minh tầm tầm của một người bình thường như Lục Yến Chi, bảo nàng đột ngột hóa thân thành kẻ có “trái tim thất khiếu linh lung” thì quá khó nhưng giả ngu thì có gì là không làm được? Thậm chí còn có thể nhân cơ hội này, tự đưa mình đến trước mặt đích tỷ, né được kiếp nạn chết người nửa năm sau.
Trái tim thất khiếu linh lung dùng để ví von người thông minh tài trí.
Càng nghĩ, Lục Yến Chi càng thấy phấn chấn. Huống chi nàng vốn là người phàm tục, khoe khoang là bản năng của con người. Một gương mặt thế này mà ngày ngày chỉ dám lén ngắm trong đêm, thật sự bức bối không chịu nổi.
Ê... hê hê hê.
Trong mấy chuyện phàm tục kiểu này, Lục Yến Chi lập tức trở nên có tinh thần gấp bội. Đám “búp bê bùn” kia, đã đến lúc các ngươi được tận mắt nhìn thấy tay nghề chân chính của Nữ Oa nương nương rồi. Chiêm ngưỡng “mô hình” do chính tay nữ thần tỉ mỉ nặn ra, tự mình trải nghiệm cú đả kích giáng chiều của nhan sắc bug-full level này!
Thanh Diên nhìn Lục Yến Chi khi thì sắp khóc, khi thì lại cười ngớ ngẩn, chỉ cười lắc đầu, rốt cuộc vẫn là tính trẻ con. Nhờ Lục Yến Chi chịu phối hợp, đồ đạc được thu dọn rất nhanh. Trở về, vừa bước vào chính đường nhìn thấy Lục Phượng Sương, cái “đuôi nhỏ” vểnh lên của Lục Yến Chi liền ngoan ngoãn cụp xuống: “Đại tỷ.”
“Ừ.”
Nhẫn nhịn suốt một ngày, Lục Phượng Sương nhìn bộ y phục trên người Lục Yến Chi, rốt cuộc cũng đến mức không thể nhịn thêm được nữa. Chưa kịp nói gì khác, nàng đã buông một câu trước: “Hôm nay làm loạn cả ngày rồi, đi tắm nước nóng trước, thay bộ y phục khác rồi hãy qua đây.”