Mỹ Nhân Pháo Hôi Tình Cờ Làm Mẹ Kế

Chương 19

Trước Sau

break

Lục Yến Chi nhìn sâu vào Lục Phượng Sương một cái, sau đó ngoan ngoãn nở nụ cười: “Nghe theo đại tỷ.”

Trong tịnh thất, đã có không ít bà tử đang bận rộn chuẩn bị nước tắm. Mùa này mà vẫn còn cất giữ đủ loại cánh hoa khô, lại có mai tươi, tinh dầu, sữa bò và hương cao phết trên tấm lụa mịn màu ngà. Bên ngoài bình phong là bộ y phục mới đang được hun hương...

Ngay cả ba nha hoàn trong viện của Lục Yến Chi cũng đều theo sang. Sợ Lục Yến Chi không quen, Lục Phượng Sương đã đặc biệt dặn dò, vì thế đám bà tử vừa nhận được ám hiệu liền chẳng nói hai lời, tất cả đều lui ra ngoài. Lại thêm việc suốt nửa năm nay Lục Yến Chi tắm rửa đều không cho người hầu hạ nên ba nha hoàn kia cũng rất ngoan ngoãn rời đi.

Lục Yến Chi đưa tay thử nước, liếc nhìn những tấm lụa mềm mại rồi chậm rãi cởi y phục, bước vào trong bồn.

---

“Để ta, để ta cho.” Ngoài cửa, Xuân Hồng tươi cười đón lấy thùng nước, bên trong là nước nóng bốc hơi nghi ngút. Tiểu nha hoàn thấy có người tiếp tay thì mừng rỡ, nhanh nhẹn đưa thùng nước qua rồi quay về nhà bếp.

Xuân Hồng xách nước, vừa đi vừa hài lòng ngắm nhìn Trừng Tâm Viện nguy nga, rộng rãi. Cách mấy bước lại có đình đèn lờ mờ, hành lang uốn lượn, khắp nơi đều sơn son thếp vàng, chạm trổ tinh xảo. Giữa viện còn có một hòn giả sơn nhỏ, xung quanh là mấy cây tùng xanh, trên cành phủ lác đác tuyết đọng. Tuyết trắng phủ ngói, tùng xanh đội tuyết, phong vị lập tức khác hẳn.

Tối qua vì kinh hãi đột ngột mà ngất xỉu, đến tận chiều Xuân Hồng mới tỉnh lại. Vừa tỉnh dậy, nghĩ đến những điểm bất thường của Lục cô nương, trong lòng Xuân Hồng vừa mừng vừa lo.

Mừng vì trực giác của nàng ta không sai, những tháng ngày cẩn trọng phòng bị quả nhiên không uổng công. Lục cô nương tuyệt đối có vấn đề. Nhưng lo ở chỗ, thứ “quỷ quái” như vậy ẩn mình giữa đám đông, không biết rốt cuộc toan tính điều gì, mà Lục cô nương lại dung mạo bình thường. Xuân Hồng soi gương thở dài, lo lắng rằng nếu loại “quỷ quái” ấy nhắm vào mình thì biết làm sao cho phải.

Ai ngờ vị “Lục cô nương” này lại tranh đua đến thế: chiều vừa được thả ra, tối đến đã được đại tiểu thư đích thân dẫn vào Trừng Tâm Viện. Chỉ trong vỏn vẹn một ngày đã làm được điều mà Lục cô nương trước kia mười năm cũng không làm nổi. Chẳng lẽ bây giờ quỷ quái đều giỏi mê hoặc lòng người đến vậy sao?

Xuân Hồng cũng hiểu, mong mỏi được quay về bên cạnh đại tiểu thư của nàng ta vốn chỉ như trăng đáy nước, hoa trong gương, là hư ảo mà thôi. Nàng ta chỉ là tự an ủi mình, giữ lại một chút hy vọng. Nhưng giờ đây, nhìn thế tiến của “Lục cô nương” này, còn sợ gì về sau?

Người ta thường nói, phú quý cầu trong hiểm nguy. Xuân Hồng không muốn bị người ta quẳng sang một bên, một mình ôm lấy cái viện rách nát mà thở dài trước gió. Nhân lúc vị “Lục cô nương” này còn chưa thăng tiến, bên cạnh còn chưa có người đắc dụng...

Xuân Hồng cũng là kẻ quyết liệt. Rõ ràng mới bị dọa đến ngất đi, vừa tỉnh lại, nàng ta đã lật đật thu dọn đồ đạc, theo chân mọi người sang Trừng Tâm Viện.

“Lục cô nương, nước đã mang tới rồi, để nô tỳ đưa vào cho người nhé?”

Bất chấp ánh mắt của Xuân Đào và Xuân Hạnh ở cửa. Sau khi đã điều chỉnh vai trò và vị trí của mình, Xuân Hồng tỏ ra vô cùng chu đáo. Nàng ta không lỗ mãng đẩy cửa xông vào mà cố ý để lại cho “Lục cô nương” đủ thời gian phản ứng.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương