Mỹ Nhân Pháo Hôi Tình Cờ Làm Mẹ Kế

Chương 17

Trước Sau

break

Lục Ấu An và Lục Yến Chi liếc nhìn nhau, không hiểu vì sao vị đại tiểu thư này lại đích thân chạy một chuyến muộn thế này. Chẳng lẽ chỉ vì bữa ăn trưa mà tới xử tiếp? Hai người lòng đầy lo lắng vẫn phải cắn răng tiến lên thỉnh an.

Lục Phượng Sương trước tiên gật đầu với Lục Ấu An, sau đó ánh mắt rơi thẳng lên người Lục Yến Chi.

“Bắt đầu từ hôm nay, lục muội dọn sang ở Trừng Tâm uyển. Bây giờ đi thu dọn đồ đạc ngay.”

Hả???

Lục Yến Chi chết lặng.

Sự thật chứng minh, nỗi sợ của Lục Yến Chi quả thực không phải vô cớ. Vị đích tỷ này của nàng là người quyết đoán, làm việc gọn gàng dứt khoát, hoàn toàn không cho Lục Yến Chi cơ hội thoái thác, lập tức chỉ định một đại nha hoàn theo nàng sang tiểu viện.

Rõ ràng trong truyện, những nhân vật xuyên không chỉ cần dựa vào “tiên tri” là có thể cá mặn lật mình, muốn tát mặt ai thì tát, tung hoành ngang dọc, hô mưa gọi gió. Còn nàng thì sao? Chỉ vì muốn tránh một bữa tiệc mà lại tự tay đưa mình đến viện của nữ phụ? Kịch bản đâu phải như thế này chứ!

Giữa trời lạnh cắt da, trán Lục Yến Chi lại túa mồ hôi. Suốt dọc đường, nàng vắt óc nghĩ đủ mọi lý do: “Đã khuya thế này rồi lại còn chuyển đồ dọn viện, chẳng phải làm phiền đại tỷ sao.”

“Lục cô nương không cần lo.” Thanh Diên cười tủm tỉm đáp: “Ngay từ đầu giờ Mùi, đại tiểu thư đã bẩm báo phu nhân rồi, việc này được phu nhân gật đầu. Tây sương nơi cô nương ở cũng đã thu xếp xong xuôi cả.”

Thấy sắc mặt Lục Yến Chi khó coi, Thanh Diên tưởng nàng căng thẳng, liền dịu giọng an ủi: “Cũng là do người phía dưới sơ suất, lục cô nương lại còn nhỏ tuổi... mấy năm nay sống quá vất vả.”

“Giờ phu nhân và đại tiểu thư đều nhìn thấy cả rồi. Cô nương cứ yên tâm đi. Đến Trừng Tâm Viện, có đại tiểu thư đích thân trông nom, nhất định sẽ không để Lục cô nương phải chịu ấm ức nữa.”

Hơi thở Lục Yến Chi chợt gấp gáp. Trong truyện chẳng phải nói phân rõ đích thứ, vì cao trào cốt truyện mà đấu đá dữ dội lắm sao? Loại pháo hôi chết sớm như nàng, theo lý thì nam nữ chính hay nữ phụ đều tiện tay xử lý, chẳng buồn liếc mắt một cái mới phải. Sao đến lượt nàng lại rẽ sang hướng khác? Nữ phụ không những đứng ra làm chủ cho nàng còn trực tiếp đón nàng về viện ở chung. Chẳng lẽ không thấy chướng mắt, phiền lòng sao?

Nghĩ lại thì, nguyên chủ không biết cốt truyện, luôn ngoan ngoãn không làm trò, không làm trò thì không gây chú ý, không gây chú ý thì cũng chẳng bị lôi đến chủ viện. Vậy rốt cuộc là nàng tự mình “làm loạn” ư? Cái cảm giác truy tìm thủ phạm rồi phát hiện ra chính mình, đến cả một kẻ gánh tội thay cũng không tìm được, thật sự tệ đến không chịu nổi.

Lục Yến Chi siết chặt tay, cố vùng vẫy trong tuyệt vọng: “Ta đã quen ở Hòa Phong Viện rồi, đột ngột chuyển đi, ta... có chút không quen.”

Thanh Diên hiểu sự bất an ấy. Trong phủ, các thứ nữ đều sợ đích nữ mà mệnh lệnh của đại cô nương thì càng không thể chậm trễ nửa phần. Nàng ta nhẹ nhàng dỗ dành Lục Yến Chi: “Đã cho đưa đồ bày mới và đệm giường mới sang rồi. Trong phòng đốt than sưởi ấm cả buổi chiều, đệm giường ấm áp phồng phồng, phía trên trải lụa mềm Giang Nam. Vỏ gối đều là gấm La thêu hoa, đảm bảo cô nương sẽ ngủ ngon.”

“Hơn nữa, cũng vì sợ cô nương không quen nên mới sang thu xếp những đồ dùng vừa ý của cô nương. Những thứ cô nương hay dùng, tuyệt đối không bỏ sót món nào.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương