Lời này vừa ngẫm ra, mồ hôi lạnh của Kim ma ma lập tức túa xuống. Bà ta nhìn Lục Phượng Sương đang ngồi vững vàng, môi run rẩy, định mở miệng nói gì đó.
Lục Phượng Sương phất tay: “Hầu phủ nhà ta gia đại nghiệp lớn, mấy thứ lặt vặt trong phủ vốn cũng không đáng tiếc. Nhưng nói cho cùng, vạn sự trên đời đều không thoát khỏi một chữ “quy củ”.”
“Hôm nay các cô nương trong phủ phạm quy củ, ma ma vào thưa lại với mẫu thân, thưởng hay phạt đều có quy trình. Nhưng ma ma đã phá quy củ thì không thể nhẹ nhàng cho qua chỉ bằng một câu nói được.”
Kim ma ma vốn ỷ mình là người cũ bên cạnh Quách thị, đối với các thứ nữ trong phủ còn dám mở miệng răn dạy. Nhưng đối diện Lục Phượng Sương, bà ta không thể cứng rắn nổi.
Trong lòng giằng co, sắc mặt cũng khó coi nhưng vừa chạm phải ánh mắt Lục Phượng Sương, Kim ma ma “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất: “Đại tiểu thư, lão nô ở trong phủ này mấy chục năm như một ngày, hầu hạ phu nhân chưa từng dám oán than, cũng chưa từng có lòng hai dạ...”
Lục Phượng Sương lạnh mặt, lặng lẽ nhìn Kim ma ma khóc lóc diễn trò.
Dần dần, giọng Kim ma ma nhỏ đi, bao nhiêu lời bào chữa cũng tan biến trước gương mặt lạnh lùng của Lục Phượng Sương.
Mãi đến khi Kim ma ma chỉ còn biết quỳ rạp xuống đất, dập đầu cầu xin, Lục Phượng Sương mới nở một nụ cười: “Ma ma vất vả cả đời, trên người gánh nhiều sai sự, khó tránh khỏi có lúc sơ suất. Những chỗ trước đây bị thiếu sót, năm nay đành phiền Kim ma ma chạy thêm vài vòng, bù đắp cho đủ.”
Một câu nói nhẹ bẫng như vậy mà chẳng khác nào cắt thịt. Kim ma ma ngã sụp trên đất, hồi lâu không đáp lời. Thấy thế, Lục Phượng Sương cũng không vội, tiện tay cầm thêm một quyển sổ khác, mở ra xem.
Kim ma ma khóc đến nước mũi nước mắt giàn giụa. Bà ta có vô số lý do, vô số lời muốn nói nhưng nhìn Lục Phượng Sương đến một ánh mắt cũng không thèm dành cho mình...
Kim ma ma chật vật bò dậy, nói: “Vâng, lão nô đã hiểu rồi. Là lão nô sơ suất, quay đầu lại sẽ bù đủ.”
Lục Phượng Sương khép quyển sổ trong tay: “Ta nhớ con trai ma ma là Xuân Sinh năm nay mười bảy rồi phải không? Mấy hôm trước nghe ca ca nói bên người còn thiếu một kẻ chạy việc, không biết ma ma có bằng lòng không.”
Tiền đồ của con trai nếu có thể dựa vào đại thiếu gia, đó là phúc phần cầu cũng không được. Tâm trạng Kim ma ma lập tức từ bi chuyển sang hỉ, liên tục dập đầu tạ ơn: “Đa tạ đại tiểu thư, đa tạ đại tiểu thư! Tiểu Sinh nhất định sẽ làm việc thật tốt.”
Nói xong, Kim ma ma chợt nhớ ra điều gì, vội vàng nói thêm: “Sáng mai... sáng mai lão nô sẽ bù đủ phần lệ của các viện.”
Lục Phượng Sương gật đầu, đứng dậy đi vào nội thất. Thanh Diên tiến lên đỡ Kim ma ma đứng dậy.
Vào đến nội thất, thấy Quách thị đã ngồi dậy uống trà, Lục Phượng Sương nhận lấy trà bánh từ tay tiểu nha hoàn, đích thân dâng lên.
...
Cuối cùng cũng chờ tới giờ lên đèn. Lục Ấu An và Lục Yến Chi đều mang vẻ sợ hãi, xoa xoa cánh tay bước ra tiền đường. Nào ngờ vừa ra ngoài đã thấy Lục Phượng Sương đứng giữa sân.
Chân Lục Yến Chi lập tức mềm nhũn.
Nói ra cũng xấu hổ: lúc vừa xuyên tới, Lục Yến Chi từng nghĩ, chẳng qua chỉ là mấy cô nương mười mấy tuổi thôi, có gì đáng sợ? Nhưng khi thật sự đối diện với Lục Phượng Sương, đầu gối nàng lại không sao đứng thẳng nổi. Khí thế của một thiên kim hầu phủ chân chính quả thật không phải nói suông.