Mỹ Nhân Pháo Hôi Tình Cờ Làm Mẹ Kế

Chương 15

Trước Sau

break

Thấy ánh mắt xót xa của Lục Ấu An, Lục Yến Chi biết nàng ta thật sự rất thích món đồ này. Đem bảo bối trong lòng tặng đi, chẳng khác nào cắt thịt. Tiểu ớt cay miệng nhưng cũng ấm lòng. Vì lý do gì đi nữa, Lục Yến Chi đều ghi nhận tấm lòng ấy. Nhưng bảo nàng nhận bảo bối của một tiểu cô nương thì đúng là có hơi... mặt dày.

“Tấm lòng của tứ tỷ muội xin nhận.” Vừa nói, Lục Yến Chi vừa đưa tay tháo vòng nhưng bị Lục Ấu An một tay ấn lại.

“Lục Yến Chi, muội coi thường ta sao?”

Mặt Lục Ấu An đỏ bừng, mắt cũng đỏ theo: “Ta tặng đồ cho muội mà muội còn trả lại, có phải còn định ném thẳng vào mặt ta không?”

“Ta thật sự không...”

Thấy nước mắt Lục Ấu An đã lưng tròng, Lục Yến Chi cũng bắt đầu luống cuống. Người đứng trước mặt nàng không phải những người lớn giả dối khách sáo, mà là một tiểu cô nương nhiệt thành, kiêu ngạo, miệng cứng lòng mềm. Kiểu từ chối khách sáo này quả thật rất dễ làm người ta tổn thương.

Lục Yến Chi không tranh cãi nữa. Nàng đột ngột rụt tay về, hai tay đan vào nhau giấu trong tay áo, vẻ mặt cảnh giác nhìn Lục Ấu An, lớn tiếng nói: “Được! Tứ tỷ hào sảng! Nghĩa khí! Đại trượng phu đã nói là làm, tứ mã nan truy. Cặp vòng này từ nay đổi tên thành Lục Yến Chi rồi nhé! Ai tới cũng không có cửa!”

Lục Ấu An bị bộ dạng khôi hài của Lục Yến Chi chọc cho bật cười giữa dòng nước mắt. Nhân lúc trợn mắt liếc một cái, nàng ta đưa tay lau khóe mắt: “Hừ, ta biết ngay là muội sẽ thích mà.”

“Đồ mùa đông năm nay, muội mang qua làm chung với viện của bọn ta. Kiểu hoa văn thịnh hành ở kinh thành, di nương ta vẽ kín cả một quyển, cho muội mở mang tầm mắt.”

“Được.”

---

Dùng xong trà bánh, Lục Phượng Sương ngồi phía sau Ngưng Huy đường xem sổ sách. Việc này nàng đã học suốt ba năm, bên cạnh còn có người già giỏi việc sổ sách nên Quách thị yên tâm vào nội đường nghỉ ngơi.

“Đại tiểu thư.”

Lục Phượng Sương khẽ nhấc tay, người phía dưới liền hơi cúi mình lui sang một bên chờ đợi. Chừng một tuần trà sau, nàng khép sổ trong tay lại: “Có chuyện gì?”

“Bẩm đại tiểu thư.” Kim ma ma khom người đáp: “Phu nhân ra lệnh cho tứ cô nương và lục cô nương ở tiền đường kiểm điểm, không cho ai mang cơm vào. Chỉ là vừa rồi nhị cô nương xách hộp thức ăn vào trong, tam cô nương lại gọi cho Triệu bà tử một nồi canh thịt cừu...”

Lục Phượng Sương chăm chú nhìn Kim ma ma đang đứng dưới sảnh. Đây là người hầu cận lâu năm bên cạnh mẫu thân nàng, còn quản việc phát phần lệ các phòng trong phủ... Rất nhiều chuyện trong phủ, mở một mắt nhắm một mắt là cho qua được.

Lục Phượng Sương là đích nữ, đương nhiên hưởng thụ những ưu ái ấy, duy trì uy nghiêm ấy. Chỉ là nàng chợt nhớ đến bộ y phục Lục Yến Chi mặc hôm nay. Người gầy đi, vạt váy đã chạm đất, lại nghĩ tới dáng vẻ từ đầu đến cuối quỳ dưới đất khóc lóc, càng lúc càng không ra thể thống so với trước kia.

Lục Phượng Sương mỉm cười với Kim ma ma: “Ma ma theo hầu mẫu thân nhiều năm, lao khổ có công.”

Ở kinh thành, ai mà không biết vị đại tiểu thư nhà họ Lục này tính tình cao ngạo. Dĩ nhiên nàng cũng có vốn liếng để kiêu ngạo. Bởi vậy, một lời khen hiếm hoi như lúc này lại càng đáng giá.

Kim ma ma mừng đến nở mày nở mặt, liên tục nói không dám.

“Vì sự vất vả của ma ma, cái viện ở quê kia vốn dĩ là hầu phủ nên xây cho ma ma. Chỉ là còn chưa xây xong thì ma ma đã tự xây xong rồi.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương